QUÊ
HƯƠNG
Lúc chị mới qua con dâu chị cấn thai đứa
con so, chị mừng mừng vì sắp có cháu nội ẫm.Tụi nó cưới nhau lâu rồi mà không
dám đẻ con vì sợ bận bịu. Chị nhắc con nhỏ đi đứng cẩn thận và nhắc thằng con
chị giữ gìn
chăn gối đề tránh hại cái thai. Chị tưởng tượng sau nầy có đứa cháu nội ẫm bồng
chắc vui lắm.Tụi nó đi làm từ sáng đến chiều bỏ chị ở nhà một mình…Ngày ngày
sao nó dài thường thượt.
Ở được vài tháng ăn toàn thức ăn bên nầy, mỗi ngày cứ thịt bò, gà, cá…cá thì
chỉ có loại cá xứ ngoài nầy không ngon…. cá rô, cá trê, cá lòng tong, cá chốt
đâu không thấy. Gà thì thịt gì mà mềm rệu không dai như gà miềt vườn ở
quê nhà. Rau cỏ phải đi mua từng bó nhỏ…ở quê mình làm gì phải tốn kém với mấy
cái thứ nầy, ra sau nhà quơ cả nấm. Chị thấy thèm thèm các món ăn nhà quê của
mình như mắm kho, cá kho khô bỏ hành tiêu… Khi đến khu chợ Việt Nam chị để ý
xem coi có cá mắm gì hay không? Chị vui mừng khi thấy được hủ mắm cá sặc làm ở
Thái Lan. Chị mua đem về. Chị nghĩ nấu nồi mắm kho chắc thằng Bần ăn no bể bụng
luôn. Chị mua thêm mớ rau cà, mớ cá đông lạnh chứ không có cá tươi. Khi về nhà
chị bắt đầu nấu nồi canh mắm như hồi ở bên nhà. Nồi canh nấu xong bốc hơi thơm
phức. Hôm nay thằng con chị về sớm. Vừa mở cửa ra nghe mùi nồi mắm kho nó ngạc
nhiên lắm. Căn nhà kín mít nồng nặc mùi mắm.Nó vội mở các cửa sổ và nói với
chị.
-Má ơi! ở bền nầy má tìm đâu ra mắm vậy…nấu hôi nhà lắm!
Chị cụt hứng vì cái mặt nhăn nhó của nó và nói:
-Thơm lừng như zdầy mà mầy chê hôi hả? Để má dọn cơm ra hai má con mình ăn.
Thằng con chị không nở làm chị buồn nên nó ừ hử rồi vào phòng thay đồ.
Hai má con đang ăn ngon lành thì con dâu mở
cửa bước vào.Nghe mùi mắm kho nồng nặc cả phòng .Nó nôn ói, bụm miệng chạy vào
phòng tắm ói mữa. Ban đầu chị chỉ nghĩ cái thai hành nên nó mới như vậy, không
ngờ khi nó bước ra phòng ăn với gương mặt hầm hừ hỏi thằng con chị: “Má nấu
món gì cho anh ăn mà hôi thúi như vậy?
Thằng con chị sợ chị giận lại thêm sợ vợ cằn nhằng nên nhẹ lời: “ Má lỡ nấu
rồi… không ăn sợ má giận.Lần
sau anh nói má không nấu nữa.”
Lần đó thằng con nói riêng với chị: Thôi má à…ở đây nhà kín mít, má nên nấu
các món ăn đừng gây mùi hôi, vợ con cự nự lắm…
Chuyện nấu ăn đã làm sức mẻ tình cảm giữa chị và con dâu, cả đến
cái thằng con ngày xưa ưa ăn mắm của chị nữa….Buồn lòng lắm:Biết zdây
chị không thèm qua đây làm gì cho mệt trí, ăn mà cũng kén chọn…chê
hôi, chê thúi…Ở trong nhà hỏng được thì đem ra sau nhà để nấu. Không
biết cớ gì cứ lâu lâu là chị đâm thèm các món mà chị nấu nướng như hồi ở quê
nhà quá trời…Nghĩ vây, chị mua cái lò điện nhỏ đem ra bên ngoài mái hiên phía
sau nhà để nấu các món riêng cho chị ăn. Đâu đó vài bữa sau thằng con bị nhà
người Mỹ trắng kế bên than phiền mùi hôi thúi xong qua nhà nó. Thằng con lại
năn nỉ chị đừng nấu bên ngoài vì hàng xóm khiếu nại…nó chỉ nói là họ sợ cháy
nhà chứ không dám nói mùi hôi của thức ăn mà chị nấu…Chị buồn và cầu nhầu một
mình: Nấu ăn nhà mình mắc mớ gì mà khiếu nại. Chị nghĩ không ra… cái xứ gì
mà kỳ quá trời…tự do…văn minh ở chổ nào đâu!
Còn mấy chuyện khác nữa. Chị vốn người cẩn thận và kim chỉ,
mấy chiếc lon nhôm thằng con uống bỏ trong thùng rác. Chị nhặt
gom một đống ở góc nhà sau.
Các bao ni lông đi chợ về xong chị vuốt vuốt gói lại một bao lớn. Lon nhôm đem
bán cũng được vài chục mỗi tháng. Các bao ni lông gói rác khỏi phải mua ….Chị
hà tiện như
vậy mà thằng con cứ cằn nhằng chị là ba
cái đồ bỏ đó mà giữ làm gì cho chật nhà…
Ở lâu chừng vài tháng kế tiếp, chị thấy con dâu và
thằng con của chị có cái gì đó hơi lục đục. Đêm khuya có khi thức giấc chị đi
tiểu nghe tụi nó cãi cọ trong phòng. Chị nghi là có chuyện gì đây hỏng biết,
nên gạn hỏi riết thằng con của chị. Cuối cùng nó nói:Vợ con muốn mướn nhà
riêng cho má ở… còn không thì nó đi ra ở riêng…Chị đứng trơ như trời trồng.
Nhưng rồi mọi chuyện cũng đến hồi kết cuộc. Để con cái không hụt hặt trong nhà,
chị đành gạt nước mắt ra ở riêng. Chị nghĩ ngợi: Chắc đây cũng là cái nghiệp
chướng vì hồi đó chỉ cũng bỏ mặt nó khi mới 11, 12 tuổi đầu cho người bà
con trên chuyến đò chở khách…! Rồi nó trôi dạt qua xứ nầy cũng chỉ một
mình sống với người lạ…Thôi thì cũng là quả báo…!
Căn hộ của chị ở là khu chung cư dành cho người già ở. Chỉ cũng
tuổi gần lục tuần rồi. Mọi chi phí thằng con chị lo và còn cho chị mỗi tháng
vài trăm đồng để tiêu xài. Ở căn phòng một mình chị buồn tủi vô cùng. Chị nói
với thằng con cho chị về lại Việt Nam ở. Cái số của chị chắc sống một mình chứ
không được ở với ai lâu. Nhưng nó nài nĩ và không cho chị về.
Ở chung cư được ít lâu, chị quen một bà cũng bị
con cái đẩy ra như chị. Bà nầy bày cho chị cùng đi quanh quẩn các khu chợ để
kiếm lon nhôm trong các thùng rác. Tiền bán được gởi về tặng cho trại nuôi trẻ
mồ côi ở Việt Nam.Thấy công việc từ thiện lại suốt ngày đỡ nằm không, khỏi lo
nghĩ vẫn vơ mà đâm buồn nên chị và bà bạn cứ suốt ngày đi quanh quẩn các khu
thương mại, chợ búa..
Môt hôm thằng con của chị được cảnh sát báo là chị bị xe đụng lúc quảy bao lon
nhôm băng ngang đường. Nó tức tốc lái xe chạy đến nơi xảy ra tai nạn. Chị được
đưa lên chiếc cáng cứu thương…các lon nhôm còn văng tung toé trên mặt đường. Thằng
con bước đến hỏi: Má ơi! Má ơi!Má có sao không má?.Chị rưng rưng nước mắt nhìn
nó và nói: Con lượm mấy cái lon nhôm cho má. Má còn một bao lớn để ở phòng
má chưa bán được. Con bán dùm má và gởi tiền về cho hội nuôi trẻ mồ côi ở Việt
nam…! Chị được đưa lên xe cứu thương hú còi chạy mất. Thằng Bần đi gom mớ
lon trên mặt đường bỏ lên xe của mình, rồi khóc. Nó kêu: Má ơi! Má ơi…! nghèn
nghẹn trong cổ hong.
Đối với những người trẻ như thằng Bần thường thích nghi với đời sống bên ngoài
nầy mau chóng. Người lớn tuổi như chị Gấm thì chân đi bên nầy mà hồn cứ hướng
vọng về quê hương với bao kỷ niệm cùng thói quen.
“Quê hương luôn ở trong hồn
chị.”
No comments:
Post a Comment