BA, MÁ RA ĐI KHI CON ĐƯỢC AN BÌNH NƠI XỨ LẠ
Qua suốt một mùa đông lạnh giá nơi xứ người.Tôi lại ăn một cái Tết đầu tiên nơi đất khách. Hôm 30 Tết vợ tôi nấu một mâm cơm cúng ông bà.Tôi gọi phone qua Úc để hỏi thăm ba tôi và chúc Tết đến ba. Ba và em gái út qua Úc hơn 8 tháng qua theo diện bảo lảnh của mấy đứa em bên đó. Nếu má còn sống chắc má cũng cùng đi trong chuyến nầy. Mỗi lần có dịp gọi phone ba đều than buồn và nhớ mấy đứa cháu còn lại ở Việt Nam. Mấy đứa em bên đó và tôi khuyên ba ráng ở cho đủ một năm khi vô quốc tịch rồi hẳn về. Ba ừ hử nhưng lòng vẫn mong ngóng thở than. Không ngờ lần gọi chúc Tết cho ba lại là lần cuối cùng nghe được giọng nói của ba. Sau Tết ba ngã bệnh phải vào nhà thương giải phẩu. Thời gian nầy tôi và đứa em gái thứ Năm bên đó thường liên lạc với nhau. Nhờ đứa em gái mà tôi đã biết tình trạng của Ba qua từng hồi, từng lúc, cho đến phút cuối của đời Ba. Ba bị căn bệnh nầy chắc đã lâu. Hồi còn ở Việt Nam, có lần ba bị đau nơi vùng lá gan. Cơn đau nhức đã làm ba oằn người chảy nước mắt. Lúc đó tôi không biết phải làm thế nào và không biết rỏ nguyên do từ đâu làm ba đau như vậy.Tôi lấy dầu gió thoa bụng cho ba vì tôi chỉ nghĩ đó là cơn đau bụng. Ba nói với tôi chở ba đến nhà ông thầy Năm Y chuyên châm cứu. Tôi kêu xe kéo đem ba đến ông thầy ấy. Không biết ông thầy làm thế nào, nhưng ba đỡ đau và khi về đến nhà thì khỏi hẳn. Sau đó ba ổn định suốt một thời gian dài cho tới lúc ba sang Úc. Hôm ba đến nhà đứa em thứ Sáu chơi, khi bước vào nhà tắm để đi tiểu. Ba bị trượt chân gần té, nhưng ba gượng được. Khi đó ba nghe có cái cảm giác một tiếng vở nhẹ bên trong chổ lá gan và đau nhói trở lại. Các em đem ba vào nhà thương khám bệnh. Bác sĩ cho chụp quang tuyến. Kết quả, bác sĩ nói là trong bao tử ba có khối u và đề nghị mỗ. Khi mổ ra họ mới hay khối u đó là từ lá gan. Một cục máu bầm cứng ở một gốc lá gan lấn u qua bao tữ. Bác sĩ nói lá gan của ba bị vỡ rất lâu rồi, nhưng không biết tại sao lại không bộc phát bệnh. Tôi nghĩ chắc lần đau hồi ở Việt Nam trước đây là do nguyên do đó, nhưng nhờ châm cứu nên giử yên được cho đến bây giờ. Bác sĩ có xin lổi về sự nhầm lẩn đó. Nhưng sự việc đã rồi. Bác sĩ nói nếu cắt khối u đó hay không cắt thì ba sẽ không sống được qua 6 tháng vì các phần còn lại của lá gan bầm hết không còn cách nào chữa được. Mấy đứa em gọi điện thoại sang hỏi ý kiến, tôi nói còn nước còn tát, cứ mổ đi may ra còn cứu được ba. Các em thuận ý và ký giấy tờ cho bệnh viện lên ca mổ cho ba lần thứ hai. Sau lần mỗ sức khoẻ ba xuống dần. Các em tôi không dám hé môi về việc bác sĩ đã nói về ba. Các em chỉ chụp ảnh kỷ niệm và luôn an ủi ba. Qua mấy tuần lể sau đó. Khi ba nhìn đôi bàn chân mình bị sưng lên. Ba nói: Bàn chân bị sưng…chắc ba không qua khỏi rồi! Chắc “Xí” (Chết)…Các em đứng vây quanh ba rơi nước mắt và nói: Ba ráng đi, tụi con lo hết mình cho ba. Ba nhìn đàn con cháu vây quanh bên giường bệnh rồi nói: Ba đã dành hết cuộc đời ba để cho các con. Bây giờ các con ráng lo cho ba. Ba muốn chửa bệnh bằng thuốc Đông Y. Các em tôi lén đưa bác sĩ Đông Y vào nhà thương bắt mạch và kê thuốc cho ba vào các buổi tối.Thuốc thang được đứa em thứ 5 của tôi đun nấu ở nhà và mang vào bệnh viện cho ba uống cũng trong các buổi tối. Uống thang đầu ba nói hơi khoẻ và ngủ được. Nhưng những thang kế tiếp chẳng làm cơn đau của ba dịu bớt chút nào. Cơn đau nhức và mất ngủ làm cơ thể ba héo dần.Vài tuần kế tiếp… ba gần như cạn kiệt sức lực. Các em và các cháu gọi nhau cùng vào nhà thương.Thấy ba nằm gần như liệm chết. Các em nói: Ba ơi! Ba có nhắn gì lại cho các con không? Ba cố mở mắt và nhìn một lượt các con cháu đang đứng vây quanh và nói: Ba cầu chúc cho các con ở lại bình yên và nhớ ráng yêu thương đùm bọc lẩn nhau. Nói xong ba nằm yên khép mắt. Hơi thở ba chợt đứt.Trái tim ba ngừng đập. Ba đã an giấc nghìn thu…!. Các em tôi òa lên khóc, miệng kêu: Ba ơi! Ba bỏ tụi con rồi…!
No comments:
Post a Comment