Sunday, September 7, 2025

BA, MÁ RA ĐI KHI CON ĐƯỢC AN BÌNH NƠI XỨ LẠ

 

BA, MÁ RA ĐI KHI CON ĐƯỢC AN BÌNH NƠI XỨ LẠ

   Qua suốt một mùa đông lạnh giá nơi xứ người.Tôi lại ăn một cái Tết đầu tiên nơi đất khách. Hôm 30 Tết vợ tôi nấu một mâm cơm cúng ông bà.Tôi gọi phone qua Úc để hỏi thăm ba tôi và chúc Tết đến ba. Ba và em gái út qua Úc hơn 8 tháng qua theo diện bảo lảnh của mấy đứa em bên đó. Nếu má còn sống chắc má cũng cùng đi trong chuyến nầy.    Mỗi lần có dịp gọi phone ba đều than buồn và nhớ mấy đứa cháu còn lại ở Việt Nam. Mấy đứa em bên đó và tôi khuyên ba ráng ở cho đủ một năm khi vô quốc tịch rồi hẳn về. Ba ừ hử nhưng lòng vẫn mong ngóng thở than. Không ngờ lần gọi chúc Tết cho ba lại là lần cuối cùng nghe được giọng nói của ba. Sau Tết ba ngã bệnh phải vào nhà thương giải phẩu. Thời gian nầy tôi và đứa em gái thứ Năm bên đó thường liên lạc với nhau. Nhờ đứa em gái mà tôi đã biết tình trạng của Ba qua từng hồi, từng lúc, cho đến phút cuối của đời Ba. Ba bị căn bệnh nầy chắc đã lâu. Hồi còn ở Việt Nam, có lần ba bị đau nơi vùng lá gan. Cơn đau nhức đã làm ba oằn người chảy nước mắt. Lúc đó tôi không biết phải làm thế nào và không biết rỏ nguyên do từ đâu làm ba đau như vậy.Tôi lấy dầu gió thoa bụng cho ba vì tôi chỉ nghĩ đó là cơn đau bụng. Ba nói với tôi chở ba đến nhà ông thầy Năm Y chuyên châm cứu. Tôi kêu xe kéo đem ba đến ông thầy ấy. Không biết ông thầy làm thế nào, nhưng ba đỡ đau và khi về đến nhà thì khỏi hẳn. Sau đó ba ổn định suốt một thời gian dài cho tới lúc ba sang Úc. Hôm ba đến nhà đứa em thứ Sáu chơi, khi bước vào nhà tắm để đi tiểu. Ba bị trượt chân gần té, nhưng ba gượng được. Khi đó ba nghe có cái cảm giác một tiếng vở nhẹ bên trong chổ lá gan và đau nhói trở lại. Các em đem ba vào nhà thương khám bệnh. Bác sĩ cho chụp quang tuyến. Kết quả, bác sĩ nói là trong bao tử ba có khối u và đề nghị mỗ. Khi mổ ra họ mới hay khối u đó là từ lá gan. Một cục máu bầm cứng ở một gốc lá gan lấn u qua bao tữ. Bác sĩ nói lá gan của ba bị vỡ rất lâu rồi, nhưng không biết tại sao lại không bộc phát bệnh. Tôi nghĩ chắc lần đau hồi ở Việt Nam trước đây là do nguyên do đó, nhưng nhờ châm cứu nên giử yên được cho đến bây giờ. Bác sĩ có xin lổi về sự nhầm lẩn đó. Nhưng sự việc đã rồi. Bác sĩ nói nếu cắt khối u đó hay không cắt thì ba sẽ không sống được qua 6 tháng vì các phần còn lại của lá gan bầm hết không còn cách nào chữa được. Mấy đứa em gọi điện thoại sang hỏi ý kiến, tôi nói còn nước còn tát, cứ mổ đi may ra còn cứu được ba. Các em thuận ý và ký giấy tờ cho bệnh viện lên ca mổ cho ba lần thứ hai. Sau lần mỗ sức khoẻ ba xuống dần. Các em tôi không dám hé môi về việc bác sĩ đã nói về ba. Các em chỉ chụp ảnh kỷ niệm và luôn an ủi ba. Qua mấy tuần lể sau đó. Khi ba nhìn đôi bàn chân mình bị sưng lên. Ba nói: Bàn chân bị sưng…chắc ba không qua khỏi rồi! Chắc “Xí” (Chết)…Các em đứng vây quanh ba rơi nước mắt và nói: Ba ráng đi, tụi con lo hết mình cho ba. Ba nhìn đàn con cháu vây quanh bên giường bệnh rồi nói: Ba đã dành hết cuộc đời ba để cho các con. Bây giờ các con ráng lo cho ba. Ba muốn chửa bệnh bằng thuốc Đông Y. Các em tôi lén đưa bác sĩ Đông Y vào nhà thương bắt mạch và kê thuốc cho ba vào các buổi tối.Thuốc thang được đứa em thứ 5 của tôi đun nấu ở nhà và mang vào bệnh viện cho ba uống cũng trong các buổi tối. Uống thang đầu ba nói hơi khoẻ và ngủ được. Nhưng những thang kế tiếp chẳng làm cơn đau của ba dịu bớt chút nào. Cơn đau nhức và mất ngủ làm cơ thể ba héo dần.Vài tuần kế tiếp… ba gần như cạn kiệt sức lực. Các em và các cháu gọi nhau cùng vào nhà thương.Thấy ba nằm gần như liệm chết. Các em nói: Ba ơi! Ba có nhắn gì lại cho các con không? Ba cố mở mắt và nhìn một lượt các con cháu đang đứng vây quanh và nói: Ba cầu chúc cho các con ở lại bình yên và nhớ ráng yêu thương đùm bọc lẩn nhau. Nói xong ba nằm yên khép mắt. Hơi thở ba chợt đứt.Trái tim ba ngừng đập. Ba đã an giấc nghìn thu…!. Các em tôi òa lên khóc, miệng kêu: Ba ơi! Ba bỏ tụi con rồi…!

            Ngày ra đi của má, tôi không nhìn được mặt má lần cuối. Ngày ra đi của Ba, tôi cũng không được đến bên giường ba. Điều nầy khiến tôi luôn chảy nước mắt khi bất chợt nghĩ đến ba má, cả những khi đang lái xe một mình. Má ra đi quá nhanh tôi không về kịp. Còn Ba…Tôi có thể sang đó nhưng lại không dám đi vì mới qua Mỹ không hiểu luật lệ.Tôi đã mất cơ hội sang Úc để gặp mặt ba lần cuối. Sau nầy khi biết được lúc đó tôi có thể sang gặp ba thì đã muộn. Điều nầy làm tôi ân hận và đau xót vô cùng. “Ba má ơi! xin tha tội cho con. Đứa con mà ba má thương yêu và khổ tâm lo lắng từ lúc bé cho tới tuổi trưởng thành. Cuộc bể dâu đời của con sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 đều có ba má cùng chia xót. Ba má đùm bọc vợ con con và cả con trong những ngày tháng tù tội. Con chưa có lần được báo đáp công ơn với ba má, cho đến ngày cuối của ba má con cũng không có mặt để chít khăn tang cuối lạy ba má, để đưa ba má đến nơi yên nghĩ nghìn thu…”


Phút cuối đời ba


Mấy chục năm ba gánh gồng cơm áo
Nuôi đàn con khờ dại... bã đôi vai!
Chín đứa đeo gánh nặng tháng năm dài
Ba vẫn vững bàn chân ba bước tới

Từng bước gian nan cuộc đời trôi nổi
Ba vửng tay chèo chống thoát gian nan
Cuộc đời ba luôn ân nghĩa vẹn toàn
Nên phút cuối yên bình như gió lặn

Thoáng buồn buồn nằm trên giường bệnh
Nhìn đàn con, đàn cháu đứng vây quanh
Có lẻ ba còn luyến tiếc ân cần
Sợi tình cảm chưa muốn đành đứt đoạn

Lời cuối cùng ân cần ba căn dặn
Ráng giử tình gia huyến nghĩa anh em
Ráng sống với đời sống cho thật hiền
Đem ân đức hòa mình cùng nhân thế


Ba khép mắt thật bình yên lặng lẻ
Tiếng buồn con cháu òa khóc quanh ba
Cả đời ba cho...ba cả đời chưa nhận
Ba đi rồi...nhẹ thoát cuộc đời xa

Trái tim bao dung giờ đây ngưng đập
Đôi mắt nhân từ khép kín hàng mi
Thân xác lạnh toát hơi xa biệt tịnh
Hồn thiên di phù thế biệt từ đây

Mới phút giây gần...giờ xa miên viễn!
Hồn lên mây...xác cứng lạnh buông xuôi
Hai cõi sống, chết liền nhau chấp chới
Mà nghìn trùng chẵng nối được tâm hơi!

Xin khấn vái hương hồn ba siêu thoát
Xác thân ba tro bụi gói hương linh
Xa quê hương ...ba sẽ trở lại gần
Mảnh đất cũ bên mộ phần gia tộc


Trong những ngày ở Úc Ba lúc nào cũng nhớ đến mấy đứa cháu còn ở lại Việt Nam. Ba rất mong được về lại Việt Nam để thăm tụi nhỏ. Ba dặn dò từng việc rất tỉ mỉ, không quên đều gì…Trong một bức thơ viết về cho đứa em thứ Bảy. Ba đã bày tỏ nỗi lo lắng và nhớ nhung của Ba như sau.

Sydsney Ngày 10/5/1989
Tuyết Anh con, Ba dặn con vụ mua bán vàng, con không rành đừng có làm, để cho Trạch làm ăn cũng được rồi.Dành dụm tiền bán đệm, chiếu giỏ thúng v…v.Gần Tết Ba gởi tiền về cho con, Sang, Bên xài Tết, sắm đồ cho con con. Nói Hia Sang, Bên làm ăn tà tà được rồi, cũng phải coi theo tình thế. Ba đứa con viết thường xuyên cho Ba biết tình hình ở nhà ra sao.Con nói lại hia Sang bán xăng dầu phải kỷ lưởng một chút.Nếu đường bay Úc có đến VIệt Nam thì Ba sẽ về thăm các con vài ba tháng.Có lẻ năm 90 là có lẻ có, bởi vì Ba đi họp, phần về dể. Năm nay trên mình có ai về ngoại cúng má không? với Bà Nội ở Trà Sấc(Long Hiệp).Trước khi Ba đi có, đưa tiền cho hia Hai mua vôi quét mã cho má, ông ngoại bà ngoại. Ba ở với chế Ánh, chế lo cho ba đủ điều hết. Ở bên nầy ba nghe nói ở Việt Nam phát hành giấy $10,000 phải không? Xe hia Bên còn chạy khá không? Vợ Bên cho con ăn đồ ăn khá đi, ăn ít nó ốm. Tết ba gởi tiền về cho con lo cho mỗi đứa:Thùy Phương, Cu Tèo, Thùy Dương,Thùy Duyên, Anh Đào, Tuyết Oanh. Bé Thùy làm dâu.Hữu Trung nôi nhớ các cháu lắm, ít ngày nữa, gởi giấy bão lảnh về cho ba má đề làm thủ tục.Cô Ba có khỏe không? viết thơ cho ba biết.
   Tết ba cũng gởi tiền cho cô Ba, cô Bảy ở Len, Ý Hai Cầu Ngang.
                                                           Đem sau
Cuối thơ,chúc các con vui vẻ khoẻ mạnh. Mấy em bên nây cũng khoẻ hết.
                          Ba của các con
T.Anh cho biết giá vàng 1 chỉ là bao nhiêu.

No comments:

Post a Comment