Sunday, September 7, 2025

AN CƯ LẬP NGHIỆP

 AN CƯ LẬP NGHIỆP

  Sinh hoạt gia đình lúc nầy đã ổn định. Một số bạn bè qua trước đã có nhà cửa hẳn hoi khuyên tôi nên ráng mua căn nhà để ở “An cư-Lập nghiệp” vì tiền mướn nhà trả đi là mất còn tiền trả cho căn nhà mua thì cuối cùng mình còn…nhưng trong điều kiện hiện tại tôi chưa dám thực hiện đều mơ ước đó.Tôi nghĩ là nên bước chậm một tí theo hoàn cảnh của mình. Tôi thực hiện ý định bước đầu là mua căn nhà Mobil Home, loại nhà có thể di động, nhưng thực tế với căn nhà 2, 3 phòng ít ai di chuyển đi mà chỉ sang bán. Vợ chồng tôi tìm được một căn vừa túi tiền, chỉ $20,000. Tiền mướn đất và chí phí mỗi tháng không quá $600. Với đà nầy chúng tôi sẽ có tiền dư ra mỗi tháng khá nhiều. Sau gần 2 năm tích lũy chúng tôi mượn thêm tiền của đứa em gái đang định cư ở Úc làm tiền lót đường cho việc mua căn nhà với 4 phòng ngủ rộng thênh thang so với căn Mobil Home nhỏ với 1 phòng tắm. Mỗi lần có nhu cầu đi vệ sinh là phải chờ nhau. Các con tôi phàn nàn với nhau hoài.

         Trong cơ ngơi mới nầy, đứa con lớn tôi ra trường Đại Học, hai đứa còn lại cũng đang học Đại Học, chỉ còn thàng Út vừa dầy tháng bò, đi chập choạng trong nhà. Vợ chồng chúng tôi chia giờ đi làm khác nhau để trong coi con nhỏ. Chúng tôi thấy hạnh phút tràn vui với nhà căn nhà mới và tương lai tốt đẹp đã dần mở ra cho các con.
            Năm 2000 là một năm có nhiều triển vọng tốt cho gia đình, tôi có việc làm ở một hảng với số lương khá cao so với các hảng trước. Nơi đây cần tuyển them nhân viên. Tôi nói với vợ tôi bỏ cng việc tại hảng thêu để xin vào đây.Và nhờ sự vận động của tôi nên vợ tôi được đưa vào công việc tại công đoạn dán nhản và đóng gói, công việc nhẹ nhàng mà lương cao hơn công việc ở hảng thêu. Thằng con lớn của vợ chồng tôi ra trường với ngành Computer Science đang được hảng lớn Cisco chuyên sản xuất sản phẫm thuộc công nghệ cao, cho làm thực tập (Intern) và hứa hẹn với công việc toàn phần tại đây. Đứa con gái cũng vừa ra trường với bằng IMS ở trường Sanjose State. Thằng con thứ 2 cũng đang ở năm cuối của nghành Desk Top Support sau nhiều lần xoay trở qua các ngành nghề khác. Chủ hảng mà tôi đang làm là một người gốc DoThái ông rất bình dân và thường hay giúp đở mọi người. Tôi đánh bạo gởi E-Mail để xin việc cho hai đứa con còn lại. Rất may mắn là ông trả lời và nói với tôi bảo tụi nhỏ nộp hồ sơ để phỏng vấn làm thực tập viên (Intern). Kết quả là hai đứa được nhận. Bây giờ gia đình của tôi gồm 4 người làm chung ở hảng Finisar.
     Gia đình chúng tôi đã thực sự “An cư lạc nghiệp” trong chừng mực nào đó. Sự chung sức của vợ chồng tôi qua năm tháng, sự cố gắng ngoan tốt của các con chúng tôi đã là một thành đạt mơ ước, là một niềm hạnh phúc vô biên. Tôi mãn nguyện với lòng mình, mãn nguyện với lời khấn với ba má tôi là cố gắng trả công ơn với hai đấng sinh thành bằng việc gầy dựng gia đình và tương lai cho các con của tôi. Tôi chợt nghĩ đến sự gian nan của ba má tôi trong suốt hành trình xây dựng gia đình và nuôi dạy chúng tôi, một chặng đường dài, một kết thúc sụp đổ sự nghiệp, một ly tán gia đình sau ngày 30 tháng Tư năm 1975. Nước mắt tôi lại có dịp luôn trào không ngăn được.
        Ngày 9 tháng 11 năm 2001, 2 chiếc máy bay của bọn khủng bố đầm xầm vào 2 tòa tháp đôi ở New York. Một chiếc đầm vào Lầu Năm Gốc. một chiếc bị hành khác không chế đâm xầm xuống đất. Một cơn hoảng loạn cho cả nước Mỹ với biến cố quá lớn nầy. Kinh tế California nói riêng, cả nước Mỹ nói chung đang vào cơn khủng hoảng. Kinh tế bắt đầu suy sụp. Các hảng xưởng tại California bắt đầu đi xuống và tuần tự đóng cửa. Cả khối người đang làm bổng mất việc. Gia đình tôi cũng không thoát khỏi cơn nguy khốn. Thằng con làm việc ở Cisco được thông báo sẽ cho thôi việc sau khi hết thời gian hộp đồng thực tập.,.Vợ tôi, hai đứa con tôi và cuối cùng là tôi đều bị cho nghĩ việc. Ông chủ hảng họp và nói chuyện với mọi người sắp rời hảng với nét mặt buồn thãm, ông hứa sẽ mướn lại tất cả khi nào kinh tế hồi phục…!? Chừng nào đậy…?
         Lúc nầy gia đình tôi đang trong thời kỳ bối rối. Tôi nghĩ chắc phải rời khỏi SanJose để đi nơi khác. Nhà ở đây giá còn cao. Bán căn nhà nầy dời đi nơí nào có nhà rẻ hơn để sinh sống. Ban đầu vợ chồng tôi định di chuyển về phía Bắc. Ở Origan vợ tôi có người dì bà con khuyên chúng tôi về đó, nhưng cuối cùng có người khuyên tôi nên về Sacramento vì nhà ở đây rẻ như ở trên Oregon mà lại gần…dể bề di chuyễn. Cuối cùng chúng tôi bán căn nhà ơ SanJose vào thời điễm giá khá cao. Được một số tiền lời khá lớn từ việc bán căn nhà nầy, chúng tôi lên Sacramento tìm và mua được một căn nhà mới. Chúng tôi bỏ tiền vào căn nhà nầy khá nhiều tiền, còn giữ lại một ít để chi xài và trả                                   $600 mỗi tháng cho ngân hàng, cộng chi tiêu: Điện đớm, ăn uống khoảng hơn $1000. Tôi dự trù khoản tiền để có thể chi tiêu trong một năm, trong lúc cả nhà lo đi tìm việc.Thằng con thứ hai có vợ nên nó còn ở lại SanJose, lúc nầy nó đã chuyển sang làm nghề hớt tóc. Nó nói với vợ chồng chúng tôi nghề hớt tóc cũng làm ra tiền còn hơn lúc đi làm hảng…
            Hai tháng trôi qua khi đã ổn địmh nhà cửa ở Sacramento, vợ tôi là người xong xáo nhất. Chỉ vài tuần lể sau đó là vợ tôi xin được việc làm ở một tiệm làm móng tay. Tôi thì đến mấy tháng sau mới xin được vào làm phụ bếp ở một nhà hàng do người Việt làm chủ. Tôi có kinh nghiệm không mấy tốt khi đi làm với với các chủ cả Việt lúc chân ướt chân ráo đến Mỹ, nhưng cùng bấn quá cứ vào làm tạm thời chờ tìm việc khác. Quả thật, tôi chỉ làm được nơi nhà hàng Việt hơn tháng, với số lương chưa tới $4/giờ cho công việc tất bật đến gần 11 tiếng/ngày. Tôi nghĩ việc được vài tuần thì người Agent lo giấy tờ mua căn nhà tôi đang đã giới thiệu tôi với một người Manager Việt trong một hảng nhỏ chuyên phụ trách lót nền gạch và nhà bếp cho các nhà mới cất. Lúc nầy công việc xây cất nhà mới ở Sacramento xem ra rất phát triển.  Nhóm thợ cũng là người Việt. Công việc của tôi là khuân vác gạch và phụ trợ cho thợ chánh bất cứ việc gì khi họ cần. Công việc khuân vác gạch rất nặng nề vì phải lên các bậc thang lầu của các căn nhà có lầu…Ráng lắm chừng 2 tháng tôi phải xin ngưng việc vì với cái tuổi khá lớn mà làm công việc lại nặng nhọc. Tôi thấy oải mệt quá, vả lại tôi lại có bệnh cao máu. Tôi e dè sẽ có cơ rủi ro nguy hiễm đến sức khoẻ của mình. Tôi lại phóng xe đi đến các nơi ra thông báo tìm người cho các Job bỏ báo. Lúc di chuyển lên đây, tôi có ý làm nghề nầy vì đa số đồng hương tôi quen ở đây đều làm nghề  đi bỏ báo. Anh bạn nói với tôi: Tao và vợ tao làm một round báo gần 200 tờ, tụi tao đi từ 3, 4 giờ khuya tới 6 giờ sáng là xong. Mỗi tháng hơn $ 2000 đồng cộng thêm tiền típ…Tôi nghe anh bạn nói cũng ham, nên khi sắp chuyển nhà về đây tôi đã sấm sẳn một chiếc xe Truck. Tônầy  để đi bỏ báo như hầu hết anh em Việt Nam ở trên nầy. Sacramento là thủ phủ của California đa số người dân sống ở đây làm việc cho các cơ quan của chánh quyển, hảng xưởng hầu như không có. Công chức chánh quyền thường ai cũng thích đọc báo. Cho nên việc đi bỏ báo dể kiếm ăn. Đa số anh em đi làm lảnh tiền mặt, khai báo ít, gia đình được xếp vào loại income (Lợi tức thấp) sẽ hưởng được các quyền lợi trợ cấp từ chánh phủ như bão hiễm sức khoẻ hoặc gia đình có con nhỏ được tiền Food Tem, loại tiền giấy dùng để mua thực phẫm.Tôi nghe như vậy cũng mở lòng lắm: Đâu mình thử coi cái nghề mới nầy xem…?. Qua sự giới thiệu của anh bạn, tôi hâm hở đến gặp một người Manager dáng dấp giống người Tàu, nhưng nói rặc tiếng Anh, sau khi hỏi vài điều, cuối cùng ông ta nhận giao cho tôi một round báo(khu vực để đi bỏ báo) có cả bản đồ chỉ dẩn. Ông hỏi tôi: “Mầy có làm việc nầy chưa?Tôi nói với ông ấy là chưa. Ông nhìn tôi và nói round nầy hơi khó với những người mới vào nghề…nhưng mầy cố gắng một thời gian sẽ quen. Tôi cười và nói: OK…! Tôi sẽ cố gắng. Hôm nhận việc, tôi phải thức sớm đến địa điễm nhận báo khoảng 3 giờ khuya và ngồi xếp báo và cột lại thành từng khoanh tròn với một người cũng là người Việt, nhưng còn rất trẻ. Chú ấy nói: “Đây là cái round của cháu, vì tìm được viêc làm nên cháu bỏ.Cháu sẽ train cho chú vài hôm rồì cháu nghĩ và chú tự làm. Tôi nhớ lời bạn tôi nói: “Mấy cái Job người ta bỏ thường là những round báo không tốt, có nhiều chung cư hoặc điạ điễm nhà ở rải rác xa chứ không liền nhà”. Sau gần hơn 30 phút cho công việc cột báo xong. Tôi phụ với chú ấy mang đống báo chất lên xe và bắt đầu lên ngồi kế chú ấy trên ghế trước. Xe chạy quẹo vô một chung cư cách đó khoảng hơn 10 phút chạy xe. Khi vào chung cư, chú ấy chạy vào một gốc tối đẩy ra một chiếc xe loại xe ở các shopping…Chú ấy nói: “Cháu dấu ở đây để chở báo”.Chú quăng nhanh một số báo lên xe shopping và bắt đầu đẩy chạy trên các ngỏ hẹp của khu chung cư. Đèn tối lù  mù chú tay chụp, tay quăng, lúc trên sân cỏ, lúc trên lầu cao…chú làm nhanh cứ cái máy.Tôi vừa chạy theo vừa hỏi: “ Tối mù làm sao chú nhớ nhà nào mua, nhà nào không…?”Vừa đi nhanh, chú vừa nói: “Phải ráng nhớ chú ơi…!” Mới ngày đầu đi training, tôi phải chạy theo anh bạn trẻ người Việt tối mặt, tối mắt trong các khu chung cư. Chú còn nói thêm: “Ngoài việc nhớ số nhà, còn phải nhớ nhà còn order (Mua báo), nhà nào từ chối(Cancel). “Trời ơi! Với một đóng báo vài trăm tờ như vầy phải chạy cho xong trước 7 giờ sáng thì có mà tắt thở, làm sao mà còn nhớ nhà nào mua, nhà nào không…!”. Chạy theo anh bạn trẻ được vài nơi, tôi nói: “Thôi… tôi thấy không làm nỗi với công việc nầy rồi… C cho tôi về ngang đây đi” Chú ấy nói : “ Mới đầu là vậy…vài ngày là quen thôi chú”. Tôi quyết đoán nói với chú ấy là tôi về và tôi quay lưng đi. Tôi biết mình sẽ không làm được việc nầy, một phần là vì con mắt lớn tuổi phải đeo kiếng, mồ hôi mồ kê nhiểu giọt làm ố đôi mắt kiếng, không thấy lối mà chạy, chung cư  thì chằn chịch, phải cố nhìn số nhà, trên, dưới, cái thì quăng dưới đất, cái thì quăng lên lầu. Một gói báo đâu phải nhẹ, sắp báo quấn tròn, ràng giây thung chắc cũng độ 3,4 pounds, chưa kể 2 ngày Weekend(Thứ 7-Chú Nhật) chú nầy nói “còn nặng hơn, bởi có thêm nhiều tờ quảng cáo phụ. Sau đó tôi lội bộ một vòng về chổ đậu xe, một đổi đi hơn 20 phút, rồi lái xe về nhà. Tôi thì thầm một mình: Đâu phải dể ăn…!
         Sau gần một năm, đứa con lớn của tôi tạm kiếm được một việc làm ở trường tiểu học, sau gần 2 năm làm việc với cái nghề bất đắc dĩ, thằng con tìm được một việc làm đúng với ngành học với số lương khởi đầu hơn 45 ngàn một năm. Đứa con gái sau thời gian theo bạn đi làm Nail ở Houston trở về và xin được việc ở một chi nhánh ngân hàng gần nhà. Qua năm tháng làm việc có kinh nghiệm và nhất là sau vài lần chuyển đổi, lương hướng cũng được tăng khá tốt. Tôi thì xin được vào làm công việc tạp dịch ở tiệm Walmart, vợ tôi thì vẫn giử vửng nghề làm móng tay, mặc dù đã đổi qua nhiều tiệm. Đứa con thứ Ba thì đã chuyển sang làm nghề hớt tóc, còn ở SanJose. Gia đình chúng tôi tạm gọi là ổn định lại được sau gần một thời gian chạy vạy tìm công ăn, việc làm.





No comments:

Post a Comment