Tuesday, September 9, 2025

CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI QUA NĂM THÁNG.

 

CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI QUA NĂM THÁNG.

 

Tôi mắc nợ Huế với nhưng cảnh đẹp, với nhưng di tích lịch sữ….Tôi mắc nợ với anh bạn thân mến với lời hứa viết về Huế và con nguời Huế mà mãi không viết được… tôi mắc nợ em, một mối tình buồn…cho tới giờ vẫn còn buồn…hởi em Tôn nữ của tôi….mình đi qua đời nhau mà không được cùng nhau trọn vẹn…! Tôi sinh ra ở miền Nam, một vùng châu thổ với màu xanh lúa mạ và sông nước đục phù sa, cuộc sống hiền hòa với những ngày tháng êm đêm trôi qua….Tâm hồn hồn tôi được nuôi dưỡng và lớn lên trong khung cảnh đó… Đất tôi qua thời kỳ đô hộ của Pháp đã phân hóa đất nước thành ba miền Nam, Trung, Bắc với những chia rẻ như ba dân tộc khác nhau trong cùng một nước…Tôi lớn lên trong một cuộc chiến tương tàn….Dân cùng chũng tộc mà khi nói với nhau…Nguời Trung, người Bắc, người Nam như ba dân tộc trong một dãy đất Việt Nam…cái gì đó xa lạ với nhau…Những lời đồn đoán sai lệch về người mỗi miền không chính xác… Năm 54 khi người miền Bắc di cư vào Nam để lánh xa Cộng sản…thi biết bao cảnh ngộ gây đổ vở tình Bắc, Nam…Nhưng cuộc sống trộn lẩn đó rồi cũng qua với tình Bắc duyên Nam…còn người miền Trung thì còn xa lạ bởi thời kỳ giao thông còn hạng hẹp không nối kết dể dàng để có liên hệ Trung, Nam nhiều… Đất nước đâu đâu cũng là nhà…Do cuộc sống người ba miền có dịp găp nhau nhưng thật sự chưa có hòa hợp thật sự với nhau mà vẫn còn mang nghi kỵ từ nhưng người lớn tuổi…từ đó nẫy sinh những mối tình của những người trẻ bị ngăn trở bởi các bậc sanh thành.... Vì hoàn cảnh trường trung học tỉnh thiếu môn học tôi thích… tôi phải lên Sàn Gòn để học tiếp. Năm đó tôi học lớp đệ nhi cấp… Vì thương ba má vất vã tôi vừa đi học, vừa đi dạy tư gia để kiếm thêm tiền cho sinh hoạt…Lần đầu tôi đi dạy cho gia đình một người miền Bắc. Mẹ đứa bé là một phụ nữ miền Bắc có chồng sĩ quan Hải quân, người miền Nam. Lúc mới găp chị tôi rất e dè. Nhưng khác với nhưng gì tôi nghĩ, chị rất cởi mở và thân tình…nhưng ông cụ thì ít nói hay ngồi trầm ngâm với ống cối thuốc phì phà, mắt nhìn xa xâm… Thời gian đó không lâu cho nên tôi không rỏ tình cảm tôi với gia đình họ cho lắm…nhưng cũng thấy một chút ấm áp và thân tình…Kế đên tôi đi dạy tư gia cho một gia đình người miền Trung…gia đình họ Tạ Thúc…Ông rất cởi mở và rất tốt với tôi. Lúc đó ông đang là một chánh sự vụ của một bộ của Bộ Thông Tin…biết hoàn cảnh trọ học của tôi, ông cho tôi về ở chung để tiện việc dạy kèm cho hai đứa con nuôi…Ông lớn tuổi nhưng chưa vợ, ông xin hai đứa con một trai, một gái về nuôi…chúng đang học cấp 1. Việc dạy học của tôi có thêm nguồn tiền…Tôi nói với ba má để không nhận tiền cung cấp từ ba má nữa để đỡ gánh cho ba má còn lo cho các em…. Trong một ngày bà mẹ của ông từ Trung vào thăm…Bà ngồi trên chiếc giường có người hầu đứng kế bên quạt gió cho bà…Khi đi ngang bà tôi thấy ông mọp lưng đi qua…các người trong nhà đều làm như vậy…dĩ nhiên đi ngang bà tôi cũng làm y như thế…Mọi người trong nhà gọi bà bằng Mệ…Tôi thấy không khí trong nhà như ngộp thở từ khi bà về đây…Từ đó cái mặc cảm về cách xử quan liêu cao thấp đã ấn mạnh vào những tâm trí tôi thêm về người miền Trung …Rồi tôi nghĩ người ngoài đó quan liêu phân biệt quá. Sau năm 1975…một số người vượt biển, vượt biên ra nước ngoài…mở ra diện bão lảnh…rồi diện H.O…kể ra thì mấy trăm ngàn…tuy nhiên sống ra rải rác khắp nơi….cùng chung một nước như nước Mỹ nhưng khác tiểu bang…Mỗi lần nghe ai nói tiếng Việt cho dù người miền nào cũng rất hân hoan nồng ấm với nhau vì là người Việt…chỉ còn là tình dân tộc … Thế như chúng tôi không ít thì nhiều cũng còn chút ảnh hưởng của thời phân biệt quá lâu lúc, còn sống trong nước…Nhưng thế hệ thứ hai, các con chúng tôi không có. Chúng găp nhau nói nhiều tiếng Mỹ hơn là tiếng Việt. Chúng hội nhập vào cuộc sống mới, sự phân biệt Bắc, Trung, Nam không có. Con cái càng lớn…Bổn phận cha mẹ như chúng tôi lo cho ăn học thành tài và chỉ kỳ vọng con cái mình sẽ kết bạn với người Việt để sau nầy chúng lập gia đình thông gia sẽ vui hơn…Tuy nhiên chúng tôi biết không thể bắt buộc con cái theo ý mình …Cũng may cho gia đình chúng…đứa có đầu tiên có vợ là con gái người miền Bắc…đứa thứ hai có vợ, cha mẹ vợ Bắc, Nam…Mọi chuyện ổn thỏa vui vẻ…đến con gái cho biết cháu quen với bạn trai người miền Trung…Tôi cũng vui lắm, tuy hơi lo không biết con mình có làm dâu được bên đó không, vì tôi bị ám ảnh lúc sống chung gia đình họ Tạ như nói ở trên…Nhưng vợ chồng tôi cũng vui vẻ vì dù sao cũng là người cùng xứ Việt… Lể hỏi rồi đến lể rước dâu… đàn trai có đủ lể nghi theo phong tục tập quán vùng ngoài…Trong lể cưới, trước hai họ tôi xin thưa: “Vợ chồng tôi chỉ có một đứa con gái nên mọi chuyện trong nhà vợ tôi làm hết, con gái tôi chỉ lo học…cho nên xin anh chị xui và họ nhà trai dạy bảo cho cháu…nếu có gì thiếu xót”… Ông ngoại chồng bên nhà trai đại diện nhà trai nói “Anh đừng lo, bên nầy con cháu có gia đình thì chúng ở riêng, tuy nhiên anh nói vậy, chúng tôi xin lưu ý..” Thật vậy khi đám cưới xong, vợ chồng con gái tôi ở riêng, nhà tụi nhỏ cũng không xa nhà chúng tôi cho lắm. Nhà anh chị xui thì ở xa hơn …cuối tuần hay có đám giỗ quảy gì thì chúng mới về…Mỗi lần có dịp như vậy anh chị xui mời vợ chồng chúng tôi về chơi…Thời gian trôi…tình xui gia càng mật thiết…Có một điều tôi thấy con gái tôi trổ tài nấu nướng vài món gì đó…Sau nầy tôi được biết là do chị xui tôi chỉ dẩn… dần dà con gái tôi tự nấu nhiều món ngon khi có dịp về nhà tôi…. Năm tháng trôi, tình xui gia càng gần gũi, cả với ông bà ngoại chồng của con gái, ông bà lúc nào cũng cởi mở vui tươi với con cháu, không thấy có một cách biệt nào. Có hôm quá vui con gái tôi buộc miệng “có khi ba còn khó hơn ông bà ngoại con nữa”,Tôi cười xòa với con gái…và cũng từ đây tôi được biết nhiều thân hữu người góc người miền Trung rất dể mến thân thương, trong đó có anh Trần Kiêm Đoàn một người cùng đi chuyến tàu vượt biển năm nào với anh chị xui tôi….Có hôm anh Đoàn nói”Có giai cấp quan liêu đó anh, tuy nhiên có trong một số ít người trong Hoàng tộc, còn lại đa số chúng tôi không phải vậy”.)…Anh là người học cao, hiểu rộng và rất huyên thâm về phật học. Huế ơi…Xứ huế có những con người mà tôi gặp ngày nay đã làm thay đổi cảm nghĩ của tôi….Tôi xin chân thành cám ơn tấm chân tình những người mà tôi đã gặp. Xin cám ơn gia đình anh chị xui tôi và con rể mà con gái tôi có được hạnh phúc như ngày hôm nay.

      HTH tháng 8/2023

 

Xa CÁCH

 

Xa cách

 

 

      Từ ngày có mạng (Internet) kèm theo sự phát minh ra các trang nối kết như các trang web …rồi đến Facebook, Intergram,Twister,….. sự liên kết bạn bè, gia đình hình như càng lúc càng xa…ipad, Phone tay và các dụng cụ khác …Người lớn giao lưu với những người ở tận đâu đâu, trẻ nhỏ say mê với bao nhiêu là game trên ipad hoặc dụng cụ điện tử nào đó….

     Ngày xưa các buổi hợp mặt gia đình mọi người tề tựu trên mâm cơm hoặc cùng ngồi nói chuyện hỏi han, trẻ con vui đùa với nhau, người lớn uống trà hoặc nhâm nhi trong không khí gia đình rộn rả…Giờ đã khác mỗi người có món cầm tay, không ai màn đến ai, cứ chúi mắt vào màn ảnh nhỏ….

     Tuổi già ngày nay thường quạnh hiu vì các con mỗi đứa đã có gia đình, có nhà riêng…Họ mong ngóng con cháu mỗi ngày…nhưng khi chúng đến thăm…thì sau khi chào hỏi xong mỗi đứa một góc…có ngồi trước mặt chúng cũng như không. Ông, bà ngồi nhìn hết đứa nầy qua đứa khác…Rồi cũng đến lúc chúng về….Giây phút nầy ông bà ráng vui cười ôm hôn từng đứa ….Chúng vẩy tay… nói Good bye

        Ôi văn minh tiến bộ…Lấy xa làm gần…Ở gần bên lại xa.!!!!!!!

 

 

 

MỘT BƯỚC ĐI TỚI

 

 

MỘT BƯỚC ĐI TỚI

 

        Vợ mất hơn một năm thì tôi có người mới. Có nguời nói tôi không chung thủy với vợ. Thực tình mà nói tôi thương vợ lắm. Từ ngày vợ mất tôi như người mất hồn…ra vô đờ đẫn…chỗ nào tôi cũng thấy hình bóng vợ …. Suốt hơn bốn mươi năm chung sống, đã vượt qua bao nhiêu thăng trầm, biết bao nhiêu là kỹ niệm, đâu phải,…..một cái rụp là quên liền….

   Năm nay tôi lớn tuổi mà sống thui thủi một mình, rủi khi trở trời trở gió đau yếu đâu ai châm sóc…Có mấy người bạn nói với tôi nên kiếm người nào để cùng sống, hầu an ủi tuổi già, dù sao thì chị cũng không còn…ở xứ nầy con cháu đâu lo được cho mình…chết là hết, thương nhớ thì làm sao không, nhưng người chết là mất vỉnh viển, chẵng lẽ cứ sống mãi với hình bóng cũ…trong lúc thời gian thì cứ đi….nên sống cho hiện tại….Và tôi được toại nguyện…khi được một góa phụ không con đồng tình bước tới với tôi…Lương duyên hình như là trời định…nói ra thì cũng dong dài…thôi thì cứ vô thẳng  vấn đề…là hai người đã kết nhau. Tôi đem chuyện nầy nói với các con, các con của tôi đồng ý. Tôi rất vui và từ đó lòng tôi phấn chấn, mặc dù vẫn thương nhớ người vợ đã mất. Tôi luôn vái vang…”Mình ơi …nếu mình ở cõi nào đó, xin phù hộ cho anh…không phải anh quên mình…mà cuộc sống quanh hiu nầy anh cần có người để thay mình, giúp anh có sức sống để đi hết cuộc đời trong thế gian nầy”

 

NGỔN NGANG TƠ LÒNG

 

Ngổn ngang tơ lòng

      Cơn đại dịch Corona thật nguy hiễm…khiến tôi quá lo sợ….mà càng lo thì càng tìm hiểu nó…thấy mỗi ngày người chết cả ngàn, người bị nhiễm mấy chục ngàn người…đâm hoảng sợ nhiều hơn . Chuyện tin tức nầy đem ra than thở với thằng con…Nó nói:” ba ơi đừng coi tin nhiều, bọn  phe cánh chánh trị nó đưa nhiều tin tức lệch lạc để tranh giành ghế Tổng Thống ba coi riết rồi điên luôn”.Thiệt tình mà nói cũng không biết đâu mà rờ….Nhưng vụ dịch nầy toàn thế giới mà đâu phải chỉ ở Mỹ…Tôi bèn cải lại “chuyên nầy toàn thế giới nha con”.Tôi muốn nói như vậy để nó lo đề  phòng, lo cho nó thì cũng như lo cho mình luôn vì cha con ở chung nhà…Nó tỏ vẻ không nghe…Thế là tôi không nói chuyện nầy với thằng con nữa. Ở nhà một minh, không ai tâm sự, cộng với cơn đại dịch không dám đi đâu..Tôi lên Net và Face book để lướt cho qua ngày…Lướt khơi khơi thì đâu có chuyện mà nói với các bạn cho qua buổi, cho dù chữ like hay một ít comment cũng vui….Thế là tôi kiếm mọi cách để có gì đó trên Fb như vài câu thơ hay vài câu chuyện, vài bức ảnh  dán lên FB cho có bạn bè ảo nói chuyện với mình. Riết rồi cũng cạn đề tài….cả tuần, cả tháng, chỉ lướt khơi khơi…F.B giờ có nhiều tin nhãm thiệt….?

       Có người nói “Chỗ dựa vững chắc nhất là mình”…Đúng lắm…chỉ có mình thôi…Tôi quay ra kiếm chuyện để làm… chuyện lặt vặt trong nhà, tưới nước vườn rau, cây trái ….chộp vài bức ảnh, nghía vài đóa hoa, ngắm mây chiều tà, còn thời giờ thì coi phim,thực hiện  utube cho anh ban nhạc sĩ…. tối đi ngủ….kể ra cũng được qua buổi…TUỔI CHIỀU LÀ VẬY…!!!! 

 


Sunday, September 7, 2025

TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG

 TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG


Tôi mơ ước lúc về hưu sẽ cùng vợ đi đó đây để hưởng tuổi già….nhưng không được vì vợ tôi bị bịnh, kế đến là tôi cũng bị bịnh(đột quỵ nhẹ) PHẢi ChỊU NGỒI NHÀ NHỜ CON CÁI GIÚP ĐỞ….Phải đành thôi…mọi việc đều do sự bất thường(Định mệnh)trong cái vô thường của cuôc sống.

Khi tôi bị bịnh…mặc dầu không khỏe lắm,nhưng vợ tôi cũng lo lắng và châm sóc tôi . Bây giờ mới thấy tình nghĩa vợ chồng  thật là cao quý  biết bao.Vợ tôi thường lo cơm nước và tâm sự vụn văt với tôi.Có vợ tôi bên cạnh nên tôi bớt buồn tẻ và có thêm nghị lực đễ lướt qua ngày tháng chờ phục hồi.Vợ tôi nói”Anh còn sẽ phục hồi…còn em không biết đến bao giờ…Ôi ! buồn cho tình cảnh của vợ tôi.Tôi rất xúc động, nhưng đành câm nín nén trong lòng,tôi nói với vợ tôi “ với tiến bộ của y khoa em sẽ khỏi bịnh mà”.Tình vợ chồng mấy chục năm gắn bó làm tôi thương cảm và an ủi vợ tôi như vậy. “ cầu ơn trên cứu hộ cho vợ tôi thoát được căn bịnh nầy, 

     Trong cuộc sống… thường khi,vì mãi mê với công việc,vui chơi với bạn bè,mình quên đi hình bóng và những chuyện nhỏ nhặt  trong nhà của người vợ.Mặc dù ở xứ người ngoài việc phụ giúp,kề vai cùng chồng trong công ăn, việc làm, người vợ vẫn lo công việc trong nhà …Bình thường mình không để ý…nhưng lúc thiếu vắng người vợ trong nhà thì mọi việc như rối bung lên…nhất là lúc về già,bịnh hoạn….chỉ còn lại là người vợ lo châm sóc cho mình…Bạn bè không còn ai trực tiếp lo cho mình…Tốt lắm chỉ gọi phône để hỏi thăm,nhắn tin trên Fb hoặc thỉnh thoảng đến thăm vài phút….Từng buổi cơm, từng giây phút trong nhà chỉ còn lại người vợ luôn luôn chia sẻ với mình,lúc ấy mình mới cảm thấy thương vợ vô cùng….!Tôi xin ghi nhận cảm xúc của tôi qua bài thơ sau đây để tỏ lòng với vợ hiền và bậu bạn thâm mến.

QUEN MÙI

Tặng vợ hiền

 

EM KHO NỒI CÁ

BỎ VÔ DẠ, VÔ TÂM

ANH NHAI, ANH ĂN…

NUỐT VÔ MIỆNG THẤM MẤY CHỤC NĂM VỢ CHỒNG

QUEN MÙI, QUEN VỊ, QUEN TÌNH

TỰ DƯNG CHÓNG ĐỦA…THƯƠNG MÌNH…MÌNH ƠI!

MẤY CHỤC NĂM QUEN RỒI

DÙ CAO LƯƠNG MỶ VỊ …AI MỜI CŨNG THUA


HOA ƠI ĐỪNG KẾT TRÁI

 Hoa ơi! Đừng kết trái


                  Khi mới dọn nhà về, phía sau là một khoảng đất trống.Vợ chồng chúng tôi phát họa một sân sau với vườn rau, cây trái.Vài năm sau, phía sau nhà có vườn rau và cây ăn trái, căn bản là các loại rau ăn hằng ngày: Rau râm, rau húng cây, rau húng lủi, rau dấp cá….Cây ăn trái như chanh, quit, cam, hồng,  táo…Thấy đất còn trống chổ nào là tôi tha cây về trồng thêm.Vợ tôi cằn nhằn:  “Ông trồng nhiều cây ăn trái, ráng thu dọn lá và mấy trái cây rớt…em lo không kham đâu a..?”. Nói là nói vậy nhưng  tới mùa , cây nở hoa, kết trái thì vợ chồng tôi ra vườn sau đi nhìn từng nhánh, từng đóa hoa, chờ cho tới ngày cây đơm trái…nhìn những đọt rau thơm. Chúng tôi hái từng loại trái cây cùng ăn, cùng khen ngon ngọt…Chúng tôi có những cọng rau thơm cho một buổi cả nhà ăn bánh xèo…
              Cách đây mấy tuần vợ tôi trở bịnh, lúc tôi còn ở Việt Nam và sắp tới ngày trở về.Tôi biết căn bịnh của vợ tôi trở lại lần nầy khá nghiêm trọng. Tuy nhiên chỉ còn đôi ba ngày nữa, tôi e khó đổi vé bay, nên nán lại…Chỉ việc nầy thôi làm vợ tôi giận hờn và trách cứ…!
             Bây giờ vợ tôi phải điều trị lại và phải có sự châm sóc đặc biệt. Con gái tôi nói: “Thôi! Để má về ở với con, con sẽ xin nghĩ vài tháng để lo săn sóc và nấu ăn cho má. Nhà con thích hợp hơn. Khi má khoẻ lại sẽ về nhà ba…”
            Mấy mươi năm chung sống. Mấy mươi năm gầy dựng gia đình, nuôi dạy con cái thành người lớn khôn và thành đạt nơi xứ người. Cho dù đời sống chung đụng vợ chồng sao tránh khỏi va chạm, nhưng rồi mọi chuyện cũng qua…Cái nghĩa tình mấy chục năm gắn bó, làm sao mà dể bức rời.!  Đến tuổi hưu, đáng lẻ chúng tôi cùng sống khoẻ mạnh bên nhau để hưởng những ngày còn lại của cuộc đời, cùng chia sẻ vui buồn trong cái quỷ thời gian còn lại không bao nhiêu. Cơn bịnh lần nầy sẽ làm sự sống của vợ tôi đau đớn và bất ổn…Sự kiện nầy làm tôi tan nát cõi lòng và ân hận.
            Hôm nay ra vườn sau. Trời vào Xuân đã lâu. Các loại rau nức đất, trổi mình sau mùa lạnh giá, các loại cây ăn trái với chồi non xanh, hoa kết nụ…. Cây cam, cây quít, cây táo… hoa rụng cánh sắp kết trái. …Tôi đi thơ thẩn trong nỗi buồn buồn ray rức. Nhìn lên các cành cây, tôi nói thầm: Hoa ơi! đừng kết trái, năm nầy vắng người vợ hiền…Mùa nầy đâu có ai cùng chia sớt niềm vui…!!!
Mùa nầy hoa nở…thôi thành trái
Lòng ta rụng nát những niềm đau
Em ơi! Vườn vắng em rồi đó
Hoa trái mùa nầy. Thôi…!Tàn mau!




CUỐI NĂM XỨ NGƯỜI

 CUỐI NĂM XỨ NGƯỜI


        Do hiện tượng thời tiết, cả gần hơn tháng nay trời cứ mưa liên tục. Mưa không lớn. Mưa rỉ rả. Gió lạnh lùa ngang cây trơ cành bên ngoài. Bầu trời một màu xám mờ. Trời không băng giá, nhưng những cây loại nhiệt đới được đặt bên trong mái hiên nhà sau thì ủ rủ gần như trân mình, bầm lá, mặc dù được che bởi những mảnh nilong.
    Buổi sáng ngồi uống cà phê, nhìn cây mai tứ quí nhú mầm nụ hoa. Tháng cuối năm âm lịch sắp hết. Ừ cuối năm rồi! Cuối năm của một khoảng đời gần hết. Cuối năm chập choạng với những ngày lặng lẻ. Cuối năm với cơn mưa lạnh nơi xứ người. Cuối năm tôi co ro như những cành cây nhiệt đới. Cuối năm chẵng có niềm vui nào trổi dậy trong hồn. Cuối năm lẩn thẩn với mớ nghĩ suy quanh quẩn rồi than thở một mình. Cuối năm xứ người sao buồn quá…!


LẨN THẨN 30

                 Vợ tôi nói: Năm nay tháng 12 thiếu, không có ngày 30 đâu nghe ông! Có đi đâu chơi nhớ về nhà để cúng cơm mời tổ tiên, ông bà, cha mẹ vào buổi trưa … Em chuẩn bị mâm ngủ quả để cúng mừng vui năm mới. Anh nhớ mua phong pháo đốt lúc Giao Thừa để xóa đẩy hết những đều không tốt của năm cũ. Nhớ là ngày 29 đó nghe! Tôi ừ ừ ...đàn bà có khác…! Cái gì mà phải nhắc nhở ....năm nào cũng vậy mà….! Nhưng tôi chợt nhớ lời bà xã … năm nay không có ngày 30 đó nghe. Ừ…Ừ… không khéo lại quên mất…Tôi thẩn thờ nhớ:  Đêm 30 xưa nơi quê nhà trong thời thơ ấu bên mái gia đình êm ấm. Đêm 30 lê bước trên phố khuya với lòng trỉu nặng tình buồn.  Đêm 30 nơi trại lính trong thời chiến tranh với rượu nát tàn canh. Đêm 30 nơi “Trại Cải Tạo” sau ngày 30 tháng Tư với nỗi buồn cho một ngày mai vô định!  Đêm 30 nơi đất khách với cảm giác buồn nhớ quê hương. Một nửa cuộc đời nơi quê nhà với bao thăng trằm cay đắngMột nửa cuộc đời bình lặng nơi đất khách quê người với bao nỗi trằn trọc, thao thức về đất nước quê nhàThoáng chốc đã hơn 70 năm làm người!
            Năm nay đón Giao Thừa nhầm ngày 29…Tôi chợt thấy thiêu thiếu một cái gì đó…vì không có ngày 30 “Em đến thăm anh đêm 30…còn đêm nào buồn hơn đêm 30…Anh nói với người phu quét đường…Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em”.





BÓNG NHỚ

 BÓNG NHỚ


       Anh Hai thường than thở: “Sao cứ mỗi khi Tết về là nhớ nhà quá chừng. Nhà ở đây là chốn quê hương ở Việt Nam. Một nơi mà anh Hai đã bỏ đi  gần hơn 40 năm rồi. Hồi đó thời gian sao mà nó dài quá chừng. Năm năm học trường Quận. Năm năm lên trường Tỉnh. Mấy năm trên Sài Gòn. Anh thấy sao mà nhiều kỷ niệm quá…hình như đầy ấp theo những ngày tháng đó. Anh nhớ bạn bè, anh nhớ mái trường, lớp học. Anh nhớ từng con phố, ngỏ hẻm. Anh nhớ biết bao nhiêu chiều thứ Bảy, Chúa Nhật dạo phố Sài Gòn. Anh nhớ hương vị bò bía, nước mía Viển Đông…Anh nhớ chiều công viên ghế đá với tiếng thầm thì của người yêu…  Anh nhớ từng cánh đồng và những con sông. Anh nhớ từng ngọn cỏ, cọng rau. Anh thèm những món ăn rất đạm bạc như cá kho tộ, tô canh chua tép với rau nhiếp, mò om. Anh nhớ tô bún nước lèo ngoài đầu chợ Tỉnh. Anh nhớ trái ổi, trái bần ở dưới quê…Anh nhớ từng khuôn mặt trong mái ấm gia đình…Anh nhớ đủ thứ hết. Mỗi lần nhớ là hình bóng những thứ đó cứ lởn vởn trong đầu óc, anh muốn bay về Việt Nam cho thật nhanh…
         Rồi một lần anh Hai có dịp về lại Việt Nam. Máy bay quần một vòng từ độ thấp. Anh ngó Sài Gòn ở phía dưới, xe cộ chạy như những đàn kiến bò trên đường. Những ngôi nhà cao, thấp xen lẩn trong ánh nắng ban mai hồng hào. Chiếc máy bay đáp lướt trên đường băng. Anh nhìn bên ngoài còn những dãy rào thép gai và những hầm hố công sự của một thời chiến tranh vẫn còn đó. Bước ra khỏi cánh cửa máy bay.Trời nóng hừng hực. Anh bắt đầu lột áo bớt ra…cho đến khi chỉ còn cái áo ngắn tay mà sao vẫn còn thấy nóng oi cả người. Qua các cửa ải, anh bắt gặp nhiều gương mặt nhìn anh không mấy gì thân thiện. Gặp lại người thân. Anh có được mấy cái ôm thân thiết và nụ cười đầy nước mắt của những người nhà làm anh thấy ấm áp và xúc động vô cùng!
        Chiếc xe 12 chổ ngồi mà người nhà mướn từ dưới tỉnh lên rước anh về, chạy trên đường như dồn đống xe hơi, xe gắn máy, cùng khói bụi mịt mù. Anh nghĩ “Chắc như vầy thì làm sao mà anh dám lái xe một mình đi trên các con đường nầy”. Đi qua các đường phố, anh cố nhìn cho kỷ, nhưng chẵng biết đâu là các con phố quen ngày xưa. Anh cứ hỏi hết đường nầy đến đường khác. Thằng em của anh chỉ trỏ và nhắc các tên đường…nhưng anh không còn thấy bóng dáng nào của những con đường thân quen thuở xưa…
      Về tới quê, nơi căn nhà của ba má anh thuở xưa thì vẫn còn nguyên như cũ, mọi thứ có hơi thay đổi đôi chút nhưng tuyệt nhiên nếu nhấm mắt lại anh cũng sẽ đi từ trước ra tới sau bếp…đều nầy làm anh xúc động đến rưng rưng hai giọt nước mắt…
      Đứa em dâu nấu buổi cơm với mấy món mà thiếm biết anh rất thích thuở hơn 40 năm trước. Cơm nóng, canh nóng cộng với cái nóng của căn nhà. Anh vừa ăn vừa lau mồ hôi. Đứa em trai hỏi: Uống chút rượu nghe anh …Anh lắc đầu nói: Nóng thấy mồ uống gì zdô…
       Suốt hơn gần 3 tuần lể trôi qua, anh Hai có dịp đi đây đi đó. Ở mọi nơi chốn đều đổi thay, không còn như anh tưởng. Anh ăn uống nhiều thứ…nhưng… thấy sao mà không ngon như lúc trước. Cả tô bún nước lèo thịt heo quay mà anh thích nhất cũng vậy…Anh nghĩ chắc tại ở bểnh mình ăn đầy đủ quá rồi đâm ngán …?
       Ra Giêng, vào ngày đám giổ ba của anh. Bà con nội ngoại, chòm xóm tới nhà nhộn nhịp. Các bà mỗi người một việc cùng xắng tay nấu nướng ở sau nhà bếp. Cái không khí nồng ấm và hình bóng xưa cứ chạy suốt trong tâm tưởng. Anh hai ngồi nhớ một hồi rất lâu…Anh lấy tay quẹt nước mắt…
      Ngày trở lại Mỹ. Chiếc máy bay đáp xuống phi trường. Anh ra khỏi khoang máy bay, bước vào nhà ga với không khí mát rượi. Anh Mỹ đen rà cái pass board xong, ngước lên mỉm cười và nói: Well come back USA…
     Chiếc xe hơi thân quen của đứa con ra rước anh chạy trên xa lộ. Anh cảm thấy thoải mái và an toàn vô cùng. Anh Hai hơi đói bụng.Thằng con chở anh đến quán phở quen. Anh ăn ngon lành tô phở gần như cạn nước…
     Đêm mới về lại căn nhà ở bên nầy, anh bị mất ngủ vì trái giờ, quen giấc gần hơn cả tháng ở Việt Nam. Anh nằm gát tay lên trán mơ màng…Anh chợt thấy một điều gì đó… hình như là …BÓNG NHỚ vừa hiện ra trong tâm hồn mình…!

CẢM GIÁC BỀNH BỒNG

 Cảm giác bềnh bồng


       Mùa Đông đến. Khi tôi ngồi uống tách cà phê sáng ngoài hiên sau nhà, nhìn bầu trời như thấp xuống với những đám mây phù thủy vạn hình không rỏ nét. Những cành cây khô trong mù sương đứng trơ trơ, trân mình trong cơn lạnh. Tôi mường tượng một điều gì đó rất xa xăm. Tôi hơi hụt hẩn trong mỗi lần mò về quá khứ.
       Bên nhà hàng xóm có tiếng vọng âm thanh của bài hát “Bài Thánh Ca VôCùng”. Tôi chợt nghĩ “Mùa Noel” sắp về…Và nhớ về mùa Noel năm xưa…
      Trước đây còn đi làm ở một cửa hàng bách hóa. Cứ gần đến Noel là họ mắc dây đèn, trưng bày cây Noel và hàng hóa cho mùa lể gần cả tháng trước. Các món hàng được hứa hẹn là on sale trong ngày 24 tháng 12 và sau ngày 25 tháng 12. Ngày Lể coi như hiện diện ở tôi với chiếc mũ đỏ của ông già Noel để làm dậy lên cái không khí mua bán nhộn nhịp của cái thương hiệu Super Walmart.Từ ngày nghĩ việc về hưu, tôi chỉ lặng lẻ nơi căn nhà, ít muốn giao lưu với ai. Mỗi sáng ngồi uống café một mình. Mỗi ngày lên máy computer để xem tin tức, lướt qua Facebook và viết một vài câu thơ hoặc viết tiếp cái truyện còn dang dở.
      Mỗi ngày tôi bềnh bồng với những mớ hoài ức khi nhìn ra ngoài trời mây. Mây cũng bềnh bồng theo từng ý nghĩ chập chùn gợi nhớ...
     Khi ngồi trước khung máy. Tôi bềnh bồng với hình ảnh, chữ nghĩa. Tôi bềnh bồng với những nghĩ suy. Tôi theo với những dòng chữ. Tôi theo với ngón tay đưa đẩy con mouse. Tôi theo với cái kéo mủi tên lấp thêm mớ chữ vào bài viết. Ở đó là quá khứ. Ở đó, là hình ảnh của một thời rất xa xưa. Ở đó, là từng chập mây khói bay qua trong cảm giác và hiện rỏ qua dòng chữ. Có khi tôi chợt khóc. Có khi tôi chợt vui. Có khi tôi xao xuyến. Có khi tôi rạo rực. Có khi tôi ngộp thở...Tôi miên mang với từng ngón tay trên phím chữ. Ký ức dội về trong “Dòng Trôi Cuộc Đời”…Bản thảo viết về cuộc đời của tôi.
    Rồi đây. Có một ngày, tôi sẽ ngưng tay. Rồi đây. Có một ngày, tôi sẽ hết còn suy nghĩ.Tôi thả thân nằm xuống, xuôi bỏ cuộc đời..! Lúc nầy hồn tôi sẽ bềnh bồng vào cõi hư vô. Hiện tại và quá khứ sẽ chỉ còn ở lại với những dòng chữ bềnh bồng…Không biết có đáng giá gì không? Nhưng ít ra tôi biết, tôi đã làm một điều mà tôi rất thích.Chỉ có vậy thôi…!

MỘT MÌNH

 

MỘT MÌNH

 

            Từ ngày bà xã tui xách gói đi ngủ riêng tới giờ …tôi cảm thấy mình thoải mái hơn. Chẵng là vì, khi lớn tuổi lúc trở trời trở gió mình mẩy ê ẫm, xương cốt hết đau khớp nầy, chạy qua khớp khác. Đêm ngủ chung giường với bà xã nhiều khi lấy tay đấm chồ nầy, bóp chổ khác trên cơ thể mình, hoặc xoay trở lặn lộn cho đở mõi…Bà xã tức mình càu nhàu “Cái ông nầy làm gì mà rục rịch sáng đêm làm sao người ta ngủ được!”.Tránh lời rên rỉ của bà xã…tôi cố gắng trân mình chịu đau hoặc trở mình nhè nhẹ. Nhưng làm sao khỏi nhúc nhích đôi chút được…!Mặc dù tôi đã mua chiếc nệm theo quảng cáo: Ông nhúc nhich–bà nằm yên. Bà xã của tôi vẫn phàn nàn vì sự lăn trở của tôi.Tôi hơi quạu bởi vì mình cố gắng chịu đựng cái thân thể bất tuân như ý rồi mà còn bị cằn nhằn hoài. Tôi nói: “Tại bà khó ngủ chứ đâu phải tại tôi…hồi nẫm đôi khi ngủ say sưa bà còn ngáy khò kho.Tui có nói gì bà đâu? Vợ tôi nói: Hồi đó khác,bi giờ nầy khác…!Tôi chịu lép vế nằm làm thinh.

AN CƯ LẬP NGHIỆP

 AN CƯ LẬP NGHIỆP

  Sinh hoạt gia đình lúc nầy đã ổn định. Một số bạn bè qua trước đã có nhà cửa hẳn hoi khuyên tôi nên ráng mua căn nhà để ở “An cư-Lập nghiệp” vì tiền mướn nhà trả đi là mất còn tiền trả cho căn nhà mua thì cuối cùng mình còn…nhưng trong điều kiện hiện tại tôi chưa dám thực hiện đều mơ ước đó.Tôi nghĩ là nên bước chậm một tí theo hoàn cảnh của mình. Tôi thực hiện ý định bước đầu là mua căn nhà Mobil Home, loại nhà có thể di động, nhưng thực tế với căn nhà 2, 3 phòng ít ai di chuyển đi mà chỉ sang bán. Vợ chồng tôi tìm được một căn vừa túi tiền, chỉ $20,000. Tiền mướn đất và chí phí mỗi tháng không quá $600. Với đà nầy chúng tôi sẽ có tiền dư ra mỗi tháng khá nhiều. Sau gần 2 năm tích lũy chúng tôi mượn thêm tiền của đứa em gái đang định cư ở Úc làm tiền lót đường cho việc mua căn nhà với 4 phòng ngủ rộng thênh thang so với căn Mobil Home nhỏ với 1 phòng tắm. Mỗi lần có nhu cầu đi vệ sinh là phải chờ nhau. Các con tôi phàn nàn với nhau hoài.

         Trong cơ ngơi mới nầy, đứa con lớn tôi ra trường Đại Học, hai đứa còn lại cũng đang học Đại Học, chỉ còn thàng Út vừa dầy tháng bò, đi chập choạng trong nhà. Vợ chồng chúng tôi chia giờ đi làm khác nhau để trong coi con nhỏ. Chúng tôi thấy hạnh phút tràn vui với nhà căn nhà mới và tương lai tốt đẹp đã dần mở ra cho các con.
            Năm 2000 là một năm có nhiều triển vọng tốt cho gia đình, tôi có việc làm ở một hảng với số lương khá cao so với các hảng trước. Nơi đây cần tuyển them nhân viên. Tôi nói với vợ tôi bỏ cng việc tại hảng thêu để xin vào đây.Và nhờ sự vận động của tôi nên vợ tôi được đưa vào công việc tại công đoạn dán nhản và đóng gói, công việc nhẹ nhàng mà lương cao hơn công việc ở hảng thêu. Thằng con lớn của vợ chồng tôi ra trường với ngành Computer Science đang được hảng lớn Cisco chuyên sản xuất sản phẫm thuộc công nghệ cao, cho làm thực tập (Intern) và hứa hẹn với công việc toàn phần tại đây. Đứa con gái cũng vừa ra trường với bằng IMS ở trường Sanjose State. Thằng con thứ 2 cũng đang ở năm cuối của nghành Desk Top Support sau nhiều lần xoay trở qua các ngành nghề khác. Chủ hảng mà tôi đang làm là một người gốc DoThái ông rất bình dân và thường hay giúp đở mọi người. Tôi đánh bạo gởi E-Mail để xin việc cho hai đứa con còn lại. Rất may mắn là ông trả lời và nói với tôi bảo tụi nhỏ nộp hồ sơ để phỏng vấn làm thực tập viên (Intern). Kết quả là hai đứa được nhận. Bây giờ gia đình của tôi gồm 4 người làm chung ở hảng Finisar.
     Gia đình chúng tôi đã thực sự “An cư lạc nghiệp” trong chừng mực nào đó. Sự chung sức của vợ chồng tôi qua năm tháng, sự cố gắng ngoan tốt của các con chúng tôi đã là một thành đạt mơ ước, là một niềm hạnh phúc vô biên. Tôi mãn nguyện với lòng mình, mãn nguyện với lời khấn với ba má tôi là cố gắng trả công ơn với hai đấng sinh thành bằng việc gầy dựng gia đình và tương lai cho các con của tôi. Tôi chợt nghĩ đến sự gian nan của ba má tôi trong suốt hành trình xây dựng gia đình và nuôi dạy chúng tôi, một chặng đường dài, một kết thúc sụp đổ sự nghiệp, một ly tán gia đình sau ngày 30 tháng Tư năm 1975. Nước mắt tôi lại có dịp luôn trào không ngăn được.
        Ngày 9 tháng 11 năm 2001, 2 chiếc máy bay của bọn khủng bố đầm xầm vào 2 tòa tháp đôi ở New York. Một chiếc đầm vào Lầu Năm Gốc. một chiếc bị hành khác không chế đâm xầm xuống đất. Một cơn hoảng loạn cho cả nước Mỹ với biến cố quá lớn nầy. Kinh tế California nói riêng, cả nước Mỹ nói chung đang vào cơn khủng hoảng. Kinh tế bắt đầu suy sụp. Các hảng xưởng tại California bắt đầu đi xuống và tuần tự đóng cửa. Cả khối người đang làm bổng mất việc. Gia đình tôi cũng không thoát khỏi cơn nguy khốn. Thằng con làm việc ở Cisco được thông báo sẽ cho thôi việc sau khi hết thời gian hộp đồng thực tập.,.Vợ tôi, hai đứa con tôi và cuối cùng là tôi đều bị cho nghĩ việc. Ông chủ hảng họp và nói chuyện với mọi người sắp rời hảng với nét mặt buồn thãm, ông hứa sẽ mướn lại tất cả khi nào kinh tế hồi phục…!? Chừng nào đậy…?
         Lúc nầy gia đình tôi đang trong thời kỳ bối rối. Tôi nghĩ chắc phải rời khỏi SanJose để đi nơi khác. Nhà ở đây giá còn cao. Bán căn nhà nầy dời đi nơí nào có nhà rẻ hơn để sinh sống. Ban đầu vợ chồng tôi định di chuyển về phía Bắc. Ở Origan vợ tôi có người dì bà con khuyên chúng tôi về đó, nhưng cuối cùng có người khuyên tôi nên về Sacramento vì nhà ở đây rẻ như ở trên Oregon mà lại gần…dể bề di chuyễn. Cuối cùng chúng tôi bán căn nhà ơ SanJose vào thời điễm giá khá cao. Được một số tiền lời khá lớn từ việc bán căn nhà nầy, chúng tôi lên Sacramento tìm và mua được một căn nhà mới. Chúng tôi bỏ tiền vào căn nhà nầy khá nhiều tiền, còn giữ lại một ít để chi xài và trả                                   $600 mỗi tháng cho ngân hàng, cộng chi tiêu: Điện đớm, ăn uống khoảng hơn $1000. Tôi dự trù khoản tiền để có thể chi tiêu trong một năm, trong lúc cả nhà lo đi tìm việc.Thằng con thứ hai có vợ nên nó còn ở lại SanJose, lúc nầy nó đã chuyển sang làm nghề hớt tóc. Nó nói với vợ chồng chúng tôi nghề hớt tóc cũng làm ra tiền còn hơn lúc đi làm hảng…
            Hai tháng trôi qua khi đã ổn địmh nhà cửa ở Sacramento, vợ tôi là người xong xáo nhất. Chỉ vài tuần lể sau đó là vợ tôi xin được việc làm ở một tiệm làm móng tay. Tôi thì đến mấy tháng sau mới xin được vào làm phụ bếp ở một nhà hàng do người Việt làm chủ. Tôi có kinh nghiệm không mấy tốt khi đi làm với với các chủ cả Việt lúc chân ướt chân ráo đến Mỹ, nhưng cùng bấn quá cứ vào làm tạm thời chờ tìm việc khác. Quả thật, tôi chỉ làm được nơi nhà hàng Việt hơn tháng, với số lương chưa tới $4/giờ cho công việc tất bật đến gần 11 tiếng/ngày. Tôi nghĩ việc được vài tuần thì người Agent lo giấy tờ mua căn nhà tôi đang đã giới thiệu tôi với một người Manager Việt trong một hảng nhỏ chuyên phụ trách lót nền gạch và nhà bếp cho các nhà mới cất. Lúc nầy công việc xây cất nhà mới ở Sacramento xem ra rất phát triển.  Nhóm thợ cũng là người Việt. Công việc của tôi là khuân vác gạch và phụ trợ cho thợ chánh bất cứ việc gì khi họ cần. Công việc khuân vác gạch rất nặng nề vì phải lên các bậc thang lầu của các căn nhà có lầu…Ráng lắm chừng 2 tháng tôi phải xin ngưng việc vì với cái tuổi khá lớn mà làm công việc lại nặng nhọc. Tôi thấy oải mệt quá, vả lại tôi lại có bệnh cao máu. Tôi e dè sẽ có cơ rủi ro nguy hiễm đến sức khoẻ của mình. Tôi lại phóng xe đi đến các nơi ra thông báo tìm người cho các Job bỏ báo. Lúc di chuyển lên đây, tôi có ý làm nghề nầy vì đa số đồng hương tôi quen ở đây đều làm nghề  đi bỏ báo. Anh bạn nói với tôi: Tao và vợ tao làm một round báo gần 200 tờ, tụi tao đi từ 3, 4 giờ khuya tới 6 giờ sáng là xong. Mỗi tháng hơn $ 2000 đồng cộng thêm tiền típ…Tôi nghe anh bạn nói cũng ham, nên khi sắp chuyển nhà về đây tôi đã sấm sẳn một chiếc xe Truck. Tônầy  để đi bỏ báo như hầu hết anh em Việt Nam ở trên nầy. Sacramento là thủ phủ của California đa số người dân sống ở đây làm việc cho các cơ quan của chánh quyển, hảng xưởng hầu như không có. Công chức chánh quyền thường ai cũng thích đọc báo. Cho nên việc đi bỏ báo dể kiếm ăn. Đa số anh em đi làm lảnh tiền mặt, khai báo ít, gia đình được xếp vào loại income (Lợi tức thấp) sẽ hưởng được các quyền lợi trợ cấp từ chánh phủ như bão hiễm sức khoẻ hoặc gia đình có con nhỏ được tiền Food Tem, loại tiền giấy dùng để mua thực phẫm.Tôi nghe như vậy cũng mở lòng lắm: Đâu mình thử coi cái nghề mới nầy xem…?. Qua sự giới thiệu của anh bạn, tôi hâm hở đến gặp một người Manager dáng dấp giống người Tàu, nhưng nói rặc tiếng Anh, sau khi hỏi vài điều, cuối cùng ông ta nhận giao cho tôi một round báo(khu vực để đi bỏ báo) có cả bản đồ chỉ dẩn. Ông hỏi tôi: “Mầy có làm việc nầy chưa?Tôi nói với ông ấy là chưa. Ông nhìn tôi và nói round nầy hơi khó với những người mới vào nghề…nhưng mầy cố gắng một thời gian sẽ quen. Tôi cười và nói: OK…! Tôi sẽ cố gắng. Hôm nhận việc, tôi phải thức sớm đến địa điễm nhận báo khoảng 3 giờ khuya và ngồi xếp báo và cột lại thành từng khoanh tròn với một người cũng là người Việt, nhưng còn rất trẻ. Chú ấy nói: “Đây là cái round của cháu, vì tìm được viêc làm nên cháu bỏ.Cháu sẽ train cho chú vài hôm rồì cháu nghĩ và chú tự làm. Tôi nhớ lời bạn tôi nói: “Mấy cái Job người ta bỏ thường là những round báo không tốt, có nhiều chung cư hoặc điạ điễm nhà ở rải rác xa chứ không liền nhà”. Sau gần hơn 30 phút cho công việc cột báo xong. Tôi phụ với chú ấy mang đống báo chất lên xe và bắt đầu lên ngồi kế chú ấy trên ghế trước. Xe chạy quẹo vô một chung cư cách đó khoảng hơn 10 phút chạy xe. Khi vào chung cư, chú ấy chạy vào một gốc tối đẩy ra một chiếc xe loại xe ở các shopping…Chú ấy nói: “Cháu dấu ở đây để chở báo”.Chú quăng nhanh một số báo lên xe shopping và bắt đầu đẩy chạy trên các ngỏ hẹp của khu chung cư. Đèn tối lù  mù chú tay chụp, tay quăng, lúc trên sân cỏ, lúc trên lầu cao…chú làm nhanh cứ cái máy.Tôi vừa chạy theo vừa hỏi: “ Tối mù làm sao chú nhớ nhà nào mua, nhà nào không…?”Vừa đi nhanh, chú vừa nói: “Phải ráng nhớ chú ơi…!” Mới ngày đầu đi training, tôi phải chạy theo anh bạn trẻ người Việt tối mặt, tối mắt trong các khu chung cư. Chú còn nói thêm: “Ngoài việc nhớ số nhà, còn phải nhớ nhà còn order (Mua báo), nhà nào từ chối(Cancel). “Trời ơi! Với một đóng báo vài trăm tờ như vầy phải chạy cho xong trước 7 giờ sáng thì có mà tắt thở, làm sao mà còn nhớ nhà nào mua, nhà nào không…!”. Chạy theo anh bạn trẻ được vài nơi, tôi nói: “Thôi… tôi thấy không làm nỗi với công việc nầy rồi… C cho tôi về ngang đây đi” Chú ấy nói : “ Mới đầu là vậy…vài ngày là quen thôi chú”. Tôi quyết đoán nói với chú ấy là tôi về và tôi quay lưng đi. Tôi biết mình sẽ không làm được việc nầy, một phần là vì con mắt lớn tuổi phải đeo kiếng, mồ hôi mồ kê nhiểu giọt làm ố đôi mắt kiếng, không thấy lối mà chạy, chung cư  thì chằn chịch, phải cố nhìn số nhà, trên, dưới, cái thì quăng dưới đất, cái thì quăng lên lầu. Một gói báo đâu phải nhẹ, sắp báo quấn tròn, ràng giây thung chắc cũng độ 3,4 pounds, chưa kể 2 ngày Weekend(Thứ 7-Chú Nhật) chú nầy nói “còn nặng hơn, bởi có thêm nhiều tờ quảng cáo phụ. Sau đó tôi lội bộ một vòng về chổ đậu xe, một đổi đi hơn 20 phút, rồi lái xe về nhà. Tôi thì thầm một mình: Đâu phải dể ăn…!
         Sau gần một năm, đứa con lớn của tôi tạm kiếm được một việc làm ở trường tiểu học, sau gần 2 năm làm việc với cái nghề bất đắc dĩ, thằng con tìm được một việc làm đúng với ngành học với số lương khởi đầu hơn 45 ngàn một năm. Đứa con gái sau thời gian theo bạn đi làm Nail ở Houston trở về và xin được việc ở một chi nhánh ngân hàng gần nhà. Qua năm tháng làm việc có kinh nghiệm và nhất là sau vài lần chuyển đổi, lương hướng cũng được tăng khá tốt. Tôi thì xin được vào làm công việc tạp dịch ở tiệm Walmart, vợ tôi thì vẫn giử vửng nghề làm móng tay, mặc dù đã đổi qua nhiều tiệm. Đứa con thứ Ba thì đã chuyển sang làm nghề hớt tóc, còn ở SanJose. Gia đình chúng tôi tạm gọi là ổn định lại được sau gần một thời gian chạy vạy tìm công ăn, việc làm.





THAY CÔNG VIỆC

   

THAY CÔNG VIỆC

           Qua Tết ít lâu, tôi lại bương chảy đi làm. Gia đình của một đồng hương cùng quê đến thăm tôi, đã gợi ý đi phụ làm cỏ với anh, anh sẽ trả công cho tôi mỗi ngày $50 đô. Nhà anh ở xa. Tôi lại chưa có xe. Anh hứa bán chịu chiếc xe cũ của anh và tôi chỉ trả dần không hạn định. Được dịp nầy tôi nhận lời. Với tiền xe chỉ $700 đô, tôi sẽ hoàn tất cũng rất dể. Mới có bằng lái, chưa quen chạy đường ngoài xa lộ, tôi rất lo ngại. Anh hứa giúp đi theo tôi vài ngày cho quen đường.

           Sau vài ngày tôi quyết định lái xe một mình. Tôi ghi chú đầy đủ chi tiết lối ra và lối vào để đến nhà anh. Trước ở Việt Nam tôi có thời gian lái xe đò nên tôi tự tin mình có thể lái xe một mình đến nhà anh. Lúc đi thì sớm, lúc về thì đã quá chiều nên lưu thông trên xa lộ ít tấp nập. Chỉ trong vài ngày, tôi đã rất vững vảng trên tay lái chứ không còn phập phồng lo sợ như mấy ngày đầu.
            Công việc của tôi là phụ đổ rác và dung máy thổi để gom rác trong các công việc mà anh gọi là maintenance. Anh lo cắt tỉa cây hoa, vợ anh dùng máy cắt cỏ. Anh nói mỗi ngày phải làm khoảng 5 đến 8 căn nhà tùy theo gần xa. Mỗi căn nhà phải làm nhanh gọn cở nửa tiếng. Tôi phải rang chạy việc theo hai vợ chồng anh mệt thở dóc bởi lẻ chưa quen việc. Lâu vài tuần tôi coi như đuổi kịp công việc gọn và nhanh. Vợ chồng anh nhìn tôi cười vui và có vẻ hài lòng vì thấy tôi cố gắng. Những ngày còn lại là làm Big Job đây là công việc trồng sân cỏ mới, làm rào, đổ xi măng. Công việc nầy đòi hỏi phải đổ mồ hôi nhiều vì phải đào xới sân cỏ cũ, vun vén đổ lên xe đi đổ rác. Anh chỉ tôi đào mương và anh lấp đặt đặt ống nước. Anh chỉ tôi dung cái cào to khỏa lấp khoảng sân cho bằng phẳng và sau đó khuân những cuộn cỏ to trãi lấp cho đầy sân. Mọi công việc làm dường như tới tấp. Tôi rất mệt, nhưng thấy vợ chồng anh làm việc cũng liền tay nên tôi cũng cố mà theo. Công việc nầy mới mấy ngày đầu, tôi nản muốn bỏ việc vì quá mệt, nhưng đã trot nợ chiếc xe, tôi đành cố gắng làm. Buổi chiều lái xe về nhà với cái rêm nhức khấp cùng cơ thể. Từ nhỏ đến giờ tôi chưa lúc nào làm việc cực nhọc như lúc nầy, cả những khi đi hành quân lúc còn thời làm lính năm xưa. Vạn sự khởi đầu nan, riết rồi tôi cũng quen việc. Cơ thể con người luyện tập với nặng nhọc rồi cũng thích nghi. Vã lại vợ chồng anh cũng tỏ ra rất quý mến tôi vì anh hiểu về gia cảnh gia đình tôi cũng khá giã và bản thân tôi cũng là một sĩ quan của chế độ cũ. Ngoài ra ba má tôi và ba má anh cũng là chổ quen biết nhau.
          Hơn 6 tháng tôi đã hoàn trả cho anh đủ món nợ xe và tiếp tục công việc cho đến gần một năm thì tôi bị cụp xương sóng khi đang khiêng một vật khá nặng.Tôi phải nghỉ vài ngày mới khỏi và đi làm tiếp tục công việc. Liền tới thì tôi lại bị bệnh lên máu. Bác sĩ khuyên tôi nên ăn uống kiêng cử, uống thuốc đều và không nên làm công việc quá nặng nhọc. Tôi báo tin với vợ chồng anh sự việc và xin nghĩ làm. Vợ chồng anh bạn hỏi tôi có phiền hà gì không, nếu có thì cho biết.Tôi xác nhận là tôi nghĩ vì sức khoẻ chứ không có gì phiền hà.
            Thế là tôi lại tiếp tục giúp một tay với vợ tôi may đồ lố. Nhận biết sống ở xứ nầy mà không biết tiếng Anh thì như câm. Tôi bàn với vợi tôi đi ghi danh học ESL ở một trường Đại Học Cộng Đồng vào ban đêm. Các bạn quen nói: “Đi học còn được tiền phụ cấp của chánh phủ, sau khi trừ chi phí còn dư ra rất nhiều đi… đi kẻo uổng”. Lúc trước chúng tôi có học một khóa ESL ở trường Trung Học gần nhà nên hâm hở đèo nhau đi ghi danh, làm test để xếp lớp học. Hồi còn Trung Học ở Việt Nam tôi học môn Anh Văn thuộc loại sinh ngữ 2 dù không ra gì nhưng cũng kha khá, nên được xếp trên lớp với vợ tôi.
            Nhờ đi học, tôi có nhiều bạn, có người qua trước, có người qua sau. Có người nhắc tôi nên cố gắng  học Anh Văn cho khá để tiến thân. Có người chỉ vẻ tôi đi kiếm thêm việc làm. Thật ra với số tiền trợ cấp thì chỉ đủ chứ không dư để lo toan nhiều việc khác, như những lá thư từ thân nhân bên nhà. Mặc dù gia đình chúng tôi cả hai bên không ai đòi hỏi gì cả, nhưng với tinh thần đùm bọc chúngtôi luôn ngĩ phải co đồng dư nào đó để gởi về trong các dịp Tết học có ai đó ốm đau.Với cái tâm trạng đó chúng tôi và cả cộng đồng người Việt bên nầy ai cũng lo toan bươn bãi đi làm, có khi đôi ba việc một ngày.
           Được một anh bạn cùng lớp giới thiệu, tôi bắt đầu với công việc mới ở một nơi sản xuất khô bò. Nhân công sản xuất chỉ có tôi và anh bạn. Ông chủ là một người trung niên đi du học trước năm 75 và kẹt lại bên nầy. Chúng tôi gọi ông chủ là chú Chương. Chú rất tử tế và tỏ ra rất tôn trọng chúng tôi.Chú nói: “Mình là anh em với nhau , em coi hai anh như người nhà, em làm ở một công ty của Mỹ, chổ nầy là của ông già vợ của em, ổng làm không khá, ổng bỏ, em giử lại làm thử xem sao ”. Hằng ngày chỉ hai người chúng tôi làm hết tất cả các công đoạn, đóng gói, dán nhản, vài ba hôm chú ghé lấy và đem phân phối đến các chợ Việt Nam. Công việc làm ăn của chú xem ra chỉ tạm đủ cho các chi phí chứ chưa có sinh lời.Chú hy vọng sẽ cải tiến sảm phẫm để vào thị trường Mỹ,chú nói: Em sẽ cố gắng vô các chợ Mỹ, lúc đó chắc sẽ khá, các anh ráng giúp em nha
              Lúc nầy nhờ có tiền từ việc làm, có dư ra từ tiền trợ cấp học cộng thêm tiền công của chiếc máy vắt sổ và chiếc bàn máy may.Tôi mua thêm một chiếc xe cũ để vợ tôi đi giao và lảnh hàng.
       Trong  sự giao tiếp về lâu, tôi cảm nhận cái tình đồng hương ở xứ nầy dường như xa cách, không  ấm áp như mình tưởng mà đôi khi còn cay độc với lòng ganh tị, so đo…. Kẻ qua trước thì vênh vênh tự phụ kinh rẻ kẻ tới sau. Học được một mớ chữ, biết nói đôi ba câu tiếng Mỹ thì cứ bi bô trọ trẹ luôn mồm. Có một lần xe tôi bị hư và đến cái shop sửa xe của đứa em rể bà con đang làm công ở đó. Trong lúc chờ đợi, tôi mon men đến một tiệm rượu để mua một tấm vé số cạo để cầu may…sau khi cạo xong, tôi không biết vé mình có trúng hay không vì đây là lần đầu tôi thử chơi. Thấy anh chàng đứng sau quầy giống người Việt, tôi vui vẻ hỏi anh ta bằng tiếng Việt về cách chơi. Anh nhìn tôi rồi nói: No Vietnamese…Tôi hụt hẩn và nhìn anh cho rỏ…Tôi nghĩ có lẻ anh là người Tàu chăng? Liền đó tôi nghe tiếng một ngưòi đàn bà gọi réo từ phía sau nhà: Ông nội ơi!…. Ông làm gì ở ngoài đó.Chuyện tôi nhờ ông sao không làm. Anh ta nhìn tôi bẻn lẻn và nói: Để anh vô làm mà…”…Tôi bực tức đi ra ngoài với tiếng chưởi thề trong cổ họng…
            Cuộc sống tạm thời êm ấm trôi qua. Một hôm trong một buổi chiều lúc đi làm về, vợ tôi cho tôi xem một lá thư của Sở Xã Hội hẹn gặp gia đình tôi để trả lời đơn tố cáo gian lận khai báo. Suốt mấy ngày vợ chồng tôi ăn ngủ không yên và suy đoán bao nhiêu đều về việc nầy.,. không biết ai đã tố cáo và tố cáo việc gì. Đúng ngày hẹn, chúng tôi đến Sở Xã Hội và gặp một thanh niên còn rất trẻ phụ trách để tra hỏi gia đình tôi về cái đơn tố cáo. Sau khi ngồi vào bàn, chú thanh niền nầy tự giới thiệu về mình: Cháu là sinh viên còn đi học, cháu làm việc bán thời gian ở đây và cho tôi biết có người tố cáo cô chú, có thu nhập từ việc đi làm hảng khô bò và may gia công ở nhà …Chúng tôi thật sự hết sức bối rối và lo lắng nhưng vẫn giử thái độ bình tỉnh. Có lẻ chú cũng đoán được đều gì đó nhưng chú liền trấn an vợ chồng tôi ….Chú từ tốn nói: Đơn tố cáo không có chữ ký và ẩn danh…cô chú đừng lo…nhưng vì nhận đơn nầy, theo nguyên tắc cháu phải mời cô chú tới để hỏi…Tôi nghĩ có lẻ chú thanh nên nầy là người tốt muốn giúp đở gia đình chúng tôi nên mới gợi ý như vậyChúng tôi đã yên tâm và trả lời trả lời: Chúng tôi không có làm việc như đơn tố cáo. Chú đưa miếng giấy và nói: Cô chú viết vào đây với lời xác nhận là không có việc ấy và ký tên để tôi đóng hồ sơ…Vợ chồng tôi ra về. Tôi nghĩ, ít ra tôi cũng nhận được sự giúp đở của một người đồng hương.Cái tình người Việt Nam với nhau vẫn còn ở xứ lạ nầy.
           Qua biến cố đó gia đình tôi rất lo sợ sẽ bị Sỡ Xã Hội theo dỏi nên phải dời nhà đi khỏi cái xóm đường Pinto nơi cư ngụ đầu tiên của tôi trên đất Mỹ gần hơn 2 năm qua. Tôi nghĩ có một gia đình đồng hương nào đó đã tố cáo gia đình chúng tôi chắc với ganh tị nào đó…?
            Từ ngày dời về chổ ở mới, tôi vẫn còn đi làm với hảng khô bò. Vợ tôi tiếp tục lảnh may đồ lố.
            Nhân lúc cần người giử em bé. Chú Chương nhờ tôi tìm xem có ai giử dùm hai đứa con của chú vì vợ chú có việc làm trở lại. Buổi chiều hôm đó, sau khi đi làm về, tôi bàn với vợ tôi về vụ giử baby.Vợ tôi đồng ý.Từ đó mỗi sáng tôi chở vợ tôi đến nhà chú Chương và đi đến hảng làm cũng thuận đường. Tối tối chúng tôi đến trường để học Anh Văn.  Con đường chuẩn bị cho một ngày nào đó… chúng tôi sẽ từ bỏ món tiền trợ cấp để đi làm. Tôi nghĩ mình phải đi với bàn chân mình và không nên dựa vào tiền trợ cấp mãi. Nhiều người thân qua trước cũng khuyên tôi như vậy. Có đi làm, có income thì đời sống sẽ thoải mái hơn và sau nầy có thể mua nhà, mua xe mà không cần phải nhờ người nầy người nọ đứng tên dùm. Đang lảnh trợ cấp mà có thêm lợi nhuận từ việc đi làm chui là bất hợp pháp.  Sau 4 năm lảnh trợ cấp. Sau hơn 3 năm mài mò nơi lớp học. Năm 1992 tôi thực sự tìm việc làm. Tôi bây giờ có thể trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh, mặc dù không lưu loát lắm nhưng cũng đủ để tôi nhận được cái job đầu tiên ở một cơ sở làm thiết bị điện tử ở cách nhà khoảng hơn 45 phút láy xe. Công việc của tôi là một người đứng trên dây chuyền sản xuất ở hảng Solectron. Điễm đứng của tôi là dung cái máy xiết óc tự động để xiết 4 con óc trên cái một bản thiết bị điện tử. Tôi đã hoàn thành tốt sau mấy ngày thử việc. Nơi đây tôi gặp vài người Việt, nhưng họ cố lánh mặt tôi trong những giờ nghĩ giải ;lao hoặc những buổi ăn mặc dù tôi muốn gặp họ để mong chỉ dẩn cho cách ứng xử trong hảng. Có lần tôi mon men đến một anh bạn trẻ để gợi chuyện, anh nói lấy lệ với tôi rồi kiếm cớ bỏ đi. Ban đầu tôi hơi thắc mắc, tại sao người mình với nhau sao họ lại đối xử với mình như vậy? Sau nầy tôi biết được là họ không muốn người ta biết mình là người Việt nên không muốn nói tiếng Việt nơi sở làm.Tôi quan sát đa số nhân viên ở đây là người Mỹ và Phi, người Việt rất ít.  Buổi nghĩ giãi lao, tôi ngồi một mình với nỗi buồn ray rức. Người Việt có là gì xấu hổ…Tại sao họ lại sợ như vậy. Trong lúc đó bọn người Phi Luật Tân họ nói với nhau bằng tiếng của họ. Mặc cãm ruồng bỏ chính nguồn gốc nầy có từ đâu? Tôi đâm khinh họ hơn và thu người tôi trong gốc vắng của phòng ăn. Cho đến một hôm tôi gặp lại một người bạn học cũ nơi phân xưởng của tôi đang làm. Người bạn nầy trở lại làm việc sau thời gian nghĩ phép. Ở ngoài bãi đậu xe, chúng tôi nhận ra nhau và nói chuyện ríu rít. Khi vào làm việc ở công đoạn kiễm tra và đóng gói, người bạn ngồi gần tôi trong dây chuyền. Tôi có dịp rỉ rả nói với người bạn nầy. Người bạn trả lời đôi ba câu và nhìn dáo dác xung quanh. Tôi nghĩ ra chắc người bạn ầy cũng như các người Việt khác?  Ngày hôm sau người bạn nầy đã di chuyển qua khu khác. Tôi sẫn sờ và buồn bã cho cách ứng xử của bạn mình.
         Tôi tiếp tục làm việc trên dây chuyền sản xuất cho gần hết 2 tuần rất suông sẻ không việc gì xảy ra. Đến tuần thứ 3 thì xảy ra một việc làm tôi rất tức tối, may nhờ có một người Mỹ Đen trên dây chuyền phát hiện và làm chứng cho tôi về vụ việc: Miếng bản đến chổ tôi. Khi tôi đã hoàn tất và chuyển qua cho người kế bên nhưng người ngồi kế tôi là một người đàn bà Phi ngồi lại quăng miếng bản xuống đất...Công đoạn chót phát hiện thiếu một bản. Trưởng nhóm đi kiễm soát. Người đàn bà Phi ngồi sau tôi nói chổ thiếu là lượt tôi. Tôi tá hỏa lo và nhớ là mình đã đưa sang bà ấy rồi mà…Người đàn bà Phi lớn tiếng với tôi: Lổi do mầy. May nhờ người ngồi kế người đàn bà Phi đính chính: Tao thấy con nhỏ nầy bỏ cái bản xuống đất kế chân tao. Người trưởng nhóm là một người Mỹ trắng cuối xuống lượm miếng bản lên. Người đàn bà Phi ngôi im  và nói tao không biết nó rớt …Hôm sau tôi và con mẹ Phi bị đổi mỗi người một nơi khác nhau trên dây chuyền sản xuất. Việc xảy ra mọi người trong hảng ai cũng biết. Những người Việt ở đây chẳng ai ngó ngàng hoặc nói với tôi một lời. Chỉ duy nhất có một người đàn ông người Phi nói với tôi khi trong giờ giải lao: Cái con nhỏ đó làm bậy, nó muốn hại mầy. Ngày mai tao nói với trưởng nhóm cho mầy vào khâu xếp hợp giấy với tao. Được làm việc ở khâu nầy tôi rất vui vì anh bạn người Phi nói chuyện với tôi rất thân thiện. Khi biết tôi là một quân nhân của chế Độ Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975, anh rất quý mến tôi và anh cũng cho tôi biết anh có đến Việt Nam để tham chiến ở các tỉnh miền Trung Việt nam.
            Hơn gần 2 tháng làm việc hảng Solectron, một hôm gặp người bạn, cũng là đầu mối giao hàng may gia công của vợ tôi đang làm việc ở một hảng làm dĩa, loại dỉa để làm phần cứng lưu trử dữ liệu trong máy điện toán. Người bạn giúp tôi điền đơn và phỏng vấn. Hảng nầy nhận tôi với phần lương giờ cao hơn bên đó 1 đô. Bên đó trả tôi $6/giờ, bên nầy $7 đồng và sau 3 tháng thử việc nếu làm tốt sẽ được ký hợp đồng làm việc chính thức cho hảng với đầy đủ quyển lợi như: Bão hiễm y tế, nghĩ phép thường niên 40 giờ cho một năm, nghĩ bệnh và nghĩ các ngày lể lớn có trả lương.
           Tôi rời hảng Solectron và bắt đầu với công việc mới ở hảng Western Digital. Vào ngày rời hảng Solectron người bạn đồng học đến nói lời chia tay với tôi và phân bua vài việc: Ở hảng nầy người Việt ít, bọn Phi nhiều, tụi đó hay ăn hiếp người mình vì bọn nó nói tiếng Anh giởi hơn, làm việc mà xì xào với nhau thế nào cũng bị bọn nó báo cáo với Superviser, sẽ bị đuỗi…Từ đó tôi mới vở lẻ ra: Làm việc phải im lặng và làm kịp với quy trình dây chuyền, nếu lơ là sẽ bị ùn tắc dây chuyền, bị cảnh cáo và đuổi việc nếu tái phạm. Hồi đầu tôi không hiểu đều đó mà cứ nghĩ là tay làm cho nhanh, xì xào đôi chút chẵng sao miễn là bắt kịp với công việc. Người ta ví von làm việc ở trong dây chuyển sản xuất… riết rồi người ta cũng sẽ như người máy. Hồi đó có nghe như vậy, nhưng tôi chưa hình dung ra. Bây giờ mới hiểu…!
             Qua làm việc cho hảng mới, tôi gặp được nhiều bạn đồng nghiệp Việt. Giám đốc (Superviser) phân xưởng cũng là người Việt, nên không khí ở đây rất thân tình và ấm áp. Mọi người Việt làm ở đây rất cần mẩn và tận tình chỉ dẩn công việc cho tôi trong những ngày đầu để làm quen với công việc đều hành chiếc máy đánh texture chiếc dỉa nhôm mỏng vánh. Mỗi người đứng điều hành 3 máy trong một hàng 6 máy. Phía đối diện cũng vậy. Công việc chạy máy gồm đưa chiếc hộp đựng 25 chiếc dỉa được xếp thẳng đứng trong các khe của chiếc hộp nhựa. Con Robot gấp từng chiếc dỉa đưa vào vị trí. Với hai miếng vãi đặt biệt chạy dọc và chà đánh vào hai mặt dỉa nhôm, đánh xong con robot gấp chiếc dỉa đưa vào một cái hộp tróng khác. Khi chiếc ruban hết, ngưng máy và thay ruban mới. Công việc làm cứ đều đặng và quay nhanh qua 3 chiếc máy. Khi một người cùng phía với mình đi nghĩ giãi lao hoặc ăn cơm thì mình lo cho 6 máy. Ban đầu chưa quen tôi rất vất vả và thấy bù đầu, mệt lo, lâu dần cũng quen…
     Năm 1993 vợ tôi sinh thêm được một đứa con trai thay vì một bé gái theo như đứa con gái tôi ao ước và hay phân bì nó không có em gái để vui chơi vì hai đứa lớn là trai, con bé chỉ thui thủi chơi một mình. Tuy nhiên có thêm em bé trai thì nó cũng vui vì có đứa em để vui chơi. Chị em cách nhau gần hơn 11 tuổi. Chúng tôi cũng vui và đùa với nhau: Mình có đứa con sinh ở Mỹ chánh gốc…
   Tôi làm việc cho ca từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng. Mỗi tuần 3 ngày và tuần khác 4 ngày. Ban ngày tôi ở nhà lo trông coi thằng con mới sinh. Lúc nầy vợ tôi nghĩ giử bé ở nhà chú Chương vì chú đóng cửa hảng khô bò. Vợ tôi đi làm ở một hảng thêu công nghiệp( Embroidery)
            Qua hơn 6 tháng làm việc ở Western Digital mà tôi chưa được vào làm chánh thức. Vợ tôi có quen một chị trước có thời gian học nghề làm móng tay đang làm việc ở một hảng cũng chuyên làm disk như bên hảng tôi đang làm.Nhờ chị ấy giới thiệu, tôi đưôc hảng HMT Disk Drive Technology nhận ngay vì tôi có khinh nghiệm. Sang hảng mới, tôi làm ở khung Final Test, đây là phòng Clean Room. Mọi người khi vào phòng nầy phải đi qua một phòng nhỏ để thay đồ trùm kín thân người và đeo kiến bảo hộ, cùng chiếc khẩu trang.Trong phòng nầy có máy thổi và hút hết bụi bậm chừng đôi ba phút, sau đó mở cánh cửa để đi vào phòng trong. Bên trong đôi khi còn có các chuyên viên dùng máy để đo độ bụi bậm mà vì lý do nào đó còn lẩnvào trong phòng.
          Trong phòng Final Test, tôi điều khiển 3 chiếc máy để test sau cùng chiếc dỉ nhôm để đưa vào xử dụng cho hard drive của máy computer hoặc các CD ghi nhạc và hình ảnh. Mọi việc ở đây hoàn toàn tự động, con Robot đưa đẩy trong khung kiếng với 6 cổ máy nhỏ đặt thành vòng tròn. Cũng như ở hảng cũ tôi điều khiển 3 máy thành hàng với 3 máy kế tiếp và 6 máy đối diện. Kể cả tôi tất cả 4 người làm việc với 12 chiếc máy. Công việc ở đây, chỉ mở nấp đậy của chiếc hộp đựng 25 chiếc dỉa nhôm đã qua các khâu texture, ngâm rửa…Con Robot gấp, đưa, đẩy bên trong và chọn lựa chiếc dỉa nào đủ tiêu chuẩn và dỉa nào bị trầy hoặc chưa đủ tiêu chuẩn vào các hộp khác theo thứ tự. Chiếc máy Computer bên ngoài khung máy cho tôi biết số lượng tốt Ssuperviser chỉ ngồi ở máy chủ để theo dõi năng xuất mỗi ngày của từng công nhân với số liệu trên khung máy. Hảng nầy mới thành lập được vài năm do một người Trung Đông làm chủ.Tất cả máy móc hiện đại và vận hành bằng dây chuyền tự động.Tuy nhiên con người vẫn là cần thiết để đều hành qua các khâu.
           Vào làm nơi đây tôi gặp những người Việt đồng hương ở vị trí Maintenance lương cao công việc nhẹ nhàng. Công việc của họ là sửa chửa các máy móc trong cơ xưởng nầy. Tôi thấy mình cần trở lại trường College để học nghành Disk Drive Technology hầu có thể được đưa vào công việc Maitenance của hảng. Tôi mong là nếu có chứng chỉ nầy tôi sẽ được nâng cấp và lương hướng sẽ cao hơn hiện tại. Khi hoàn tất học trình, lấy được chứng chỉ thì lúc đó công ty khai thua lổ liên tiếp vì ngành làm Disk Drive Technology bị càng hảng khác vừa khám phá ra bộ nhớ bằng những con chip nhỏ. Tôi chuẩn bị để được phỏng vấn để năng cấp lên làm Maintenance Tech thì bị ngưng lại. Các bạn đồng nghiệp ai nấy lo chuẩn bị rời hảng để đi tìm công việc khác. Lại thêm một may mắn nữa cho tôi là người bạn làm ở Western Digital đã chuyển sang làm ở hảng Finisar Corporation chuyên sản xuất các Module nhận và gởi tín hiệu qua hệ thống fiber Optical một công nghệ mới phát triển vài ba năm gần đây. Mức lương khởi đầu là $14 với đầy đũ quyền lợi sau 3 tháng thử việc ở khâu Final Test. Công việc ở đây nhàn nhả, lương lại khá tốt.