THAY CÔNG VIỆC
Qua Tết ít lâu, tôi lại bương chảy đi làm. Gia đình của một đồng hương cùng quê đến thăm tôi, đã gợi ý đi phụ làm cỏ với anh, anh sẽ trả công cho tôi mỗi ngày $50 đô. Nhà anh ở xa. Tôi lại chưa có xe. Anh hứa bán chịu chiếc xe cũ của anh và tôi chỉ trả dần không hạn định. Được dịp nầy tôi nhận lời. Với tiền xe chỉ $700 đô, tôi sẽ hoàn tất cũng rất dể. Mới có bằng lái, chưa quen chạy đường ngoài xa lộ, tôi rất lo ngại. Anh hứa giúp đi theo tôi vài ngày cho quen đường.
Sau vài ngày tôi quyết định lái xe một mình. Tôi ghi chú đầy đủ chi tiết lối ra và lối vào để đến nhà anh. Trước ở Việt Nam tôi có thời gian lái xe đò nên tôi tự tin mình có thể lái xe một mình đến nhà anh. Lúc đi thì sớm, lúc về thì đã quá chiều nên lưu thông trên xa lộ ít tấp nập. Chỉ trong vài ngày, tôi đã rất vững vảng trên tay lái chứ không còn phập phồng lo sợ như mấy ngày đầu.
Công việc của tôi là phụ đổ rác và dung máy thổi để gom rác trong các công việc mà anh gọi là maintenance. Anh lo cắt tỉa cây hoa, vợ anh dùng máy cắt cỏ. Anh nói mỗi ngày phải làm khoảng 5 đến 8 căn nhà tùy theo gần xa. Mỗi căn nhà phải làm nhanh gọn cở nửa tiếng. Tôi phải rang chạy việc theo hai vợ chồng anh mệt thở dóc bởi lẻ chưa quen việc. Lâu vài tuần tôi coi như đuổi kịp công việc gọn và nhanh. Vợ chồng anh nhìn tôi cười vui và có vẻ hài lòng vì thấy tôi cố gắng. Những ngày còn lại là làm Big Job đây là công việc trồng sân cỏ mới, làm rào, đổ xi măng. Công việc nầy đòi hỏi phải đổ mồ hôi nhiều vì phải đào xới sân cỏ cũ, vun vén đổ lên xe đi đổ rác. Anh chỉ tôi đào mương và anh lấp đặt đặt ống nước. Anh chỉ tôi dung cái cào to khỏa lấp khoảng sân cho bằng phẳng và sau đó khuân những cuộn cỏ to trãi lấp cho đầy sân. Mọi công việc làm dường như tới tấp. Tôi rất mệt, nhưng thấy vợ chồng anh làm việc cũng liền tay nên tôi cũng cố mà theo. Công việc nầy mới mấy ngày đầu, tôi nản muốn bỏ việc vì quá mệt, nhưng đã trot nợ chiếc xe, tôi đành cố gắng làm. Buổi chiều lái xe về nhà với cái rêm nhức khấp cùng cơ thể. Từ nhỏ đến giờ tôi chưa lúc nào làm việc cực nhọc như lúc nầy, cả những khi đi hành quân lúc còn thời làm lính năm xưa. Vạn sự khởi đầu nan, riết rồi tôi cũng quen việc. Cơ thể con người luyện tập với nặng nhọc rồi cũng thích nghi. Vã lại vợ chồng anh cũng tỏ ra rất quý mến tôi vì anh hiểu về gia cảnh gia đình tôi cũng khá giã và bản thân tôi cũng là một sĩ quan của chế độ cũ. Ngoài ra ba má tôi và ba má anh cũng là chổ quen biết nhau.
Hơn 6 tháng tôi đã hoàn trả cho anh đủ món nợ xe và tiếp tục công việc cho đến gần một năm thì tôi bị cụp xương sóng khi đang khiêng một vật khá nặng.Tôi phải nghỉ vài ngày mới khỏi và đi làm tiếp tục công việc. Liền tới thì tôi lại bị bệnh lên máu. Bác sĩ khuyên tôi nên ăn uống kiêng cử, uống thuốc đều và không nên làm công việc quá nặng nhọc. Tôi báo tin với vợ chồng anh sự việc và xin nghĩ làm. Vợ chồng anh bạn hỏi tôi có phiền hà gì không, nếu có thì cho biết.Tôi xác nhận là tôi nghĩ vì sức khoẻ chứ không có gì phiền hà.
Thế là tôi lại tiếp tục giúp một tay với vợ tôi may đồ lố. Nhận biết sống ở xứ nầy mà không biết tiếng Anh thì như câm. Tôi bàn với vợi tôi đi ghi danh học ESL ở một trường Đại Học Cộng Đồng vào ban đêm. Các bạn quen nói: “Đi học còn được tiền phụ cấp của chánh phủ, sau khi trừ chi phí còn dư ra rất nhiều đi… đi kẻo uổng”. Lúc trước chúng tôi có học một khóa ESL ở trường Trung Học gần nhà nên hâm hở đèo nhau đi ghi danh, làm test để xếp lớp học. Hồi còn Trung Học ở Việt Nam tôi học môn Anh Văn thuộc loại sinh ngữ 2 dù không ra gì nhưng cũng kha khá, nên được xếp trên lớp với vợ tôi.
Nhờ đi học, tôi có nhiều bạn, có người qua trước, có người qua sau. Có người nhắc tôi nên cố gắng học Anh Văn cho khá để tiến thân. Có người chỉ vẻ tôi đi kiếm thêm việc làm. Thật ra với số tiền trợ cấp thì chỉ đủ chứ không dư để lo toan nhiều việc khác, như những lá thư từ thân nhân bên nhà. Mặc dù gia đình chúng tôi cả hai bên không ai đòi hỏi gì cả, nhưng với tinh thần đùm bọc chúngtôi luôn ngĩ phải co đồng dư nào đó để gởi về trong các dịp Tết học có ai đó ốm đau.Với cái tâm trạng đó chúng tôi và cả cộng đồng người Việt bên nầy ai cũng lo toan bươn bãi đi làm, có khi đôi ba việc một ngày.
Được một anh bạn cùng lớp giới thiệu, tôi bắt đầu với công việc mới ở một nơi sản xuất khô bò. Nhân công sản xuất chỉ có tôi và anh bạn. Ông chủ là một người trung niên đi du học trước năm 75 và kẹt lại bên nầy. Chúng tôi gọi ông chủ là chú Chương. Chú rất tử tế và tỏ ra rất tôn trọng chúng tôi.Chú nói: “Mình là anh em với nhau , em coi hai anh như người nhà, em làm ở một công ty của Mỹ, chổ nầy là của ông già vợ của em, ổng làm không khá, ổng bỏ, em giử lại làm thử xem sao ”. Hằng ngày chỉ hai người chúng tôi làm hết tất cả các công đoạn, đóng gói, dán nhản, vài ba hôm chú ghé lấy và đem phân phối đến các chợ Việt Nam. Công việc làm ăn của chú xem ra chỉ tạm đủ cho các chi phí chứ chưa có sinh lời.Chú hy vọng sẽ cải tiến sảm phẫm để vào thị trường Mỹ,chú nói: Em sẽ cố gắng vô các chợ Mỹ, lúc đó chắc sẽ khá, các anh ráng giúp em nha…
Lúc nầy nhờ có tiền từ việc làm, có dư ra từ tiền trợ cấp học cộng thêm tiền công của chiếc máy vắt sổ và chiếc bàn máy may.Tôi mua thêm một chiếc xe cũ để vợ tôi đi giao và lảnh hàng.
Trong sự giao tiếp về lâu, tôi cảm nhận cái tình đồng hương ở xứ nầy dường như xa cách, không ấm áp như mình tưởng mà đôi khi còn cay độc với lòng ganh tị, so đo…. Kẻ qua trước thì vênh vênh tự phụ kinh rẻ kẻ tới sau. Học được một mớ chữ, biết nói đôi ba câu tiếng Mỹ thì cứ bi bô trọ trẹ luôn mồm. Có một lần xe tôi bị hư và đến cái shop sửa xe của đứa em rể bà con đang làm công ở đó. Trong lúc chờ đợi, tôi mon men đến một tiệm rượu để mua một tấm vé số cạo để cầu may…sau khi cạo xong, tôi không biết vé mình có trúng hay không vì đây là lần đầu tôi thử chơi. Thấy anh chàng đứng sau quầy giống người Việt, tôi vui vẻ hỏi anh ta bằng tiếng Việt về cách chơi. Anh nhìn tôi rồi nói: No Vietnamese…Tôi hụt hẩn và nhìn anh cho rỏ…Tôi nghĩ có lẻ anh là người Tàu chăng? Liền đó tôi nghe tiếng một ngưòi đàn bà gọi réo từ phía sau nhà: Ông nội ơi!…. Ông làm gì ở ngoài đó.Chuyện tôi nhờ ông sao không làm. Anh ta nhìn tôi bẻn lẻn và nói: Để anh vô làm mà…”…Tôi bực tức đi ra ngoài với tiếng chưởi thề trong cổ họng…
Cuộc sống tạm thời êm ấm trôi qua. Một hôm trong một buổi chiều lúc đi làm về, vợ tôi cho tôi xem một lá thư của Sở Xã Hội hẹn gặp gia đình tôi để trả lời đơn tố cáo gian lận khai báo. Suốt mấy ngày vợ chồng tôi ăn ngủ không yên và suy đoán bao nhiêu đều về việc nầy.,. không biết ai đã tố cáo và tố cáo việc gì. Đúng ngày hẹn, chúng tôi đến Sở Xã Hội và gặp một thanh niên còn rất trẻ phụ trách để tra hỏi gia đình tôi về cái đơn tố cáo. Sau khi ngồi vào bàn, chú thanh niền nầy tự giới thiệu về mình: Cháu là sinh viên còn đi học, cháu làm việc bán thời gian ở đây và cho tôi biết có người tố cáo cô chú, có thu nhập từ việc đi làm hảng khô bò và may gia công ở nhà …Chúng tôi thật sự hết sức bối rối và lo lắng nhưng vẫn giử thái độ bình tỉnh. Có lẻ chú cũng đoán được đều gì đó nhưng chú liền trấn an vợ chồng tôi ….Chú từ tốn nói: Đơn tố cáo không có chữ ký và ẩn danh…cô chú đừng lo…nhưng vì nhận đơn nầy, theo nguyên tắc cháu phải mời cô chú tới để hỏi…Tôi nghĩ có lẻ chú thanh nên nầy là người tốt muốn giúp đở gia đình chúng tôi nên mới gợi ý như vậy. Chúng tôi đã yên tâm và trả lời trả lời: Chúng tôi không có làm việc như đơn tố cáo. Chú đưa miếng giấy và nói: Cô chú viết vào đây với lời xác nhận là không có việc ấy và ký tên để tôi đóng hồ sơ…Vợ chồng tôi ra về. Tôi nghĩ, ít ra tôi cũng nhận được sự giúp đở của một người đồng hương.Cái tình người Việt Nam với nhau vẫn còn ở xứ lạ nầy.
Qua biến cố đó gia đình tôi rất lo sợ sẽ bị Sỡ Xã Hội theo dỏi nên phải dời nhà đi khỏi cái xóm đường Pinto nơi cư ngụ đầu tiên của tôi trên đất Mỹ gần hơn 2 năm qua. Tôi nghĩ có một gia đình đồng hương nào đó đã tố cáo gia đình chúng tôi chắc với ganh tị nào đó…?
Từ ngày dời về chổ ở mới, tôi vẫn còn đi làm với hảng khô bò. Vợ tôi tiếp tục lảnh may đồ lố.
Nhân lúc cần người giử em bé. Chú Chương nhờ tôi tìm xem có ai giử dùm hai đứa con của chú vì vợ chú có việc làm trở lại. Buổi chiều hôm đó, sau khi đi làm về, tôi bàn với vợ tôi về vụ giử baby.Vợ tôi đồng ý.Từ đó mỗi sáng tôi chở vợ tôi đến nhà chú Chương và đi đến hảng làm cũng thuận đường. Tối tối chúng tôi đến trường để học Anh Văn. Con đường chuẩn bị cho một ngày nào đó… chúng tôi sẽ từ bỏ món tiền trợ cấp để đi làm. Tôi nghĩ mình phải đi với bàn chân mình và không nên dựa vào tiền trợ cấp mãi. Nhiều người thân qua trước cũng khuyên tôi như vậy. Có đi làm, có income thì đời sống sẽ thoải mái hơn và sau nầy có thể mua nhà, mua xe mà không cần phải nhờ người nầy người nọ đứng tên dùm. Đang lảnh trợ cấp mà có thêm lợi nhuận từ việc đi làm chui là bất hợp pháp. Sau 4 năm lảnh trợ cấp. Sau hơn 3 năm mài mò nơi lớp học. Năm 1992 tôi thực sự tìm việc làm. Tôi bây giờ có thể trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh, mặc dù không lưu loát lắm nhưng cũng đủ để tôi nhận được cái job đầu tiên ở một cơ sở làm thiết bị điện tử ở cách nhà khoảng hơn 45 phút láy xe. Công việc của tôi là một người đứng trên dây chuyền sản xuất ở hảng Solectron. Điễm đứng của tôi là dung cái máy xiết óc tự động để xiết 4 con óc trên cái một bản thiết bị điện tử. Tôi đã hoàn thành tốt sau mấy ngày thử việc. Nơi đây tôi gặp vài người Việt, nhưng họ cố lánh mặt tôi trong những giờ nghĩ giải ;lao hoặc những buổi ăn mặc dù tôi muốn gặp họ để mong chỉ dẩn cho cách ứng xử trong hảng. Có lần tôi mon men đến một anh bạn trẻ để gợi chuyện, anh nói lấy lệ với tôi rồi kiếm cớ bỏ đi. Ban đầu tôi hơi thắc mắc, tại sao người mình với nhau sao họ lại đối xử với mình như vậy? Sau nầy tôi biết được là họ không muốn người ta biết mình là người Việt nên không muốn nói tiếng Việt nơi sở làm.Tôi quan sát đa số nhân viên ở đây là người Mỹ và Phi, người Việt rất ít. Buổi nghĩ giãi lao, tôi ngồi một mình với nỗi buồn ray rức. Người Việt có là gì xấu hổ…Tại sao họ lại sợ như vậy. Trong lúc đó bọn người Phi Luật Tân họ nói với nhau bằng tiếng của họ. Mặc cãm ruồng bỏ chính nguồn gốc nầy có từ đâu? Tôi đâm khinh họ hơn và thu người tôi trong gốc vắng của phòng ăn. Cho đến một hôm tôi gặp lại một người bạn học cũ nơi phân xưởng của tôi đang làm. Người bạn nầy trở lại làm việc sau thời gian nghĩ phép. Ở ngoài bãi đậu xe, chúng tôi nhận ra nhau và nói chuyện ríu rít. Khi vào làm việc ở công đoạn kiễm tra và đóng gói, người bạn ngồi gần tôi trong dây chuyền. Tôi có dịp rỉ rả nói với người bạn nầy. Người bạn trả lời đôi ba câu và nhìn dáo dác xung quanh. Tôi nghĩ ra chắc người bạn ầy cũng như các người Việt khác? Ngày hôm sau người bạn nầy đã di chuyển qua khu khác. Tôi sẫn sờ và buồn bã cho cách ứng xử của bạn mình.
Tôi tiếp tục làm việc trên dây chuyền sản xuất cho gần hết 2 tuần rất suông sẻ không việc gì xảy ra. Đến tuần thứ 3 thì xảy ra một việc làm tôi rất tức tối, may nhờ có một người Mỹ Đen trên dây chuyền phát hiện và làm chứng cho tôi về vụ việc: Miếng bản đến chổ tôi. Khi tôi đã hoàn tất và chuyển qua cho người kế bên nhưng người ngồi kế tôi là một người đàn bà Phi ngồi lại quăng miếng bản xuống đất...Công đoạn chót phát hiện thiếu một bản. Trưởng nhóm đi kiễm soát. Người đàn bà Phi ngồi sau tôi nói chổ thiếu là lượt tôi. Tôi tá hỏa lo và nhớ là mình đã đưa sang bà ấy rồi mà…Người đàn bà Phi lớn tiếng với tôi: Lổi do mầy. May nhờ người ngồi kế người đàn bà Phi đính chính: Tao thấy con nhỏ nầy bỏ cái bản xuống đất kế chân tao. Người trưởng nhóm là một người Mỹ trắng cuối xuống lượm miếng bản lên. Người đàn bà Phi ngôi im và nói tao không biết nó rớt …Hôm sau tôi và con mẹ Phi bị đổi mỗi người một nơi khác nhau trên dây chuyền sản xuất. Việc xảy ra mọi người trong hảng ai cũng biết. Những người Việt ở đây chẳng ai ngó ngàng hoặc nói với tôi một lời. Chỉ duy nhất có một người đàn ông người Phi nói với tôi khi trong giờ giải lao: Cái con nhỏ đó làm bậy, nó muốn hại mầy. Ngày mai tao nói với trưởng nhóm cho mầy vào khâu xếp hợp giấy với tao. Được làm việc ở khâu nầy tôi rất vui vì anh bạn người Phi nói chuyện với tôi rất thân thiện. Khi biết tôi là một quân nhân của chế Độ Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975, anh rất quý mến tôi và anh cũng cho tôi biết anh có đến Việt Nam để tham chiến ở các tỉnh miền Trung Việt nam.
Hơn gần 2 tháng làm việc hảng Solectron, một hôm gặp người bạn, cũng là đầu mối giao hàng may gia công của vợ tôi đang làm việc ở một hảng làm dĩa, loại dỉa để làm phần cứng lưu trử dữ liệu trong máy điện toán. Người bạn giúp tôi điền đơn và phỏng vấn. Hảng nầy nhận tôi với phần lương giờ cao hơn bên đó 1 đô. Bên đó trả tôi $6/giờ, bên nầy $7 đồng và sau 3 tháng thử việc nếu làm tốt sẽ được ký hợp đồng làm việc chính thức cho hảng với đầy đủ quyển lợi như: Bão hiễm y tế, nghĩ phép thường niên 40 giờ cho một năm, nghĩ bệnh và nghĩ các ngày lể lớn có trả lương.
Tôi rời hảng Solectron và bắt đầu với công việc mới ở hảng Western Digital. Vào ngày rời hảng Solectron người bạn đồng học đến nói lời chia tay với tôi và phân bua vài việc: Ở hảng nầy người Việt ít, bọn Phi nhiều, tụi đó hay ăn hiếp người mình vì bọn nó nói tiếng Anh giởi hơn, làm việc mà xì xào với nhau thế nào cũng bị bọn nó báo cáo với Superviser, sẽ bị đuỗi…Từ đó tôi mới vở lẻ ra: Làm việc phải im lặng và làm kịp với quy trình dây chuyền, nếu lơ là sẽ bị ùn tắc dây chuyền, bị cảnh cáo và đuổi việc nếu tái phạm. Hồi đầu tôi không hiểu đều đó mà cứ nghĩ là tay làm cho nhanh, xì xào đôi chút chẵng sao miễn là bắt kịp với công việc. Người ta ví von làm việc ở trong dây chuyển sản xuất… riết rồi người ta cũng sẽ như người máy. Hồi đó có nghe như vậy, nhưng tôi chưa hình dung ra. Bây giờ mới hiểu…!
Qua làm việc cho hảng mới, tôi gặp được nhiều bạn đồng nghiệp Việt. Giám đốc (Superviser) phân xưởng cũng là người Việt, nên không khí ở đây rất thân tình và ấm áp. Mọi người Việt làm ở đây rất cần mẩn và tận tình chỉ dẩn công việc cho tôi trong những ngày đầu để làm quen với công việc đều hành chiếc máy đánh texture chiếc dỉa nhôm mỏng vánh. Mỗi người đứng điều hành 3 máy trong một hàng 6 máy. Phía đối diện cũng vậy. Công việc chạy máy gồm đưa chiếc hộp đựng 25 chiếc dỉa được xếp thẳng đứng trong các khe của chiếc hộp nhựa. Con Robot gấp từng chiếc dỉa đưa vào vị trí. Với hai miếng vãi đặt biệt chạy dọc và chà đánh vào hai mặt dỉa nhôm, đánh xong con robot gấp chiếc dỉa đưa vào một cái hộp tróng khác. Khi chiếc ruban hết, ngưng máy và thay ruban mới. Công việc làm cứ đều đặng và quay nhanh qua 3 chiếc máy. Khi một người cùng phía với mình đi nghĩ giãi lao hoặc ăn cơm thì mình lo cho 6 máy. Ban đầu chưa quen tôi rất vất vả và thấy bù đầu, mệt lo, lâu dần cũng quen…
Năm 1993 vợ tôi sinh thêm được một đứa con trai thay vì một bé gái theo như đứa con gái tôi ao ước và hay phân bì nó không có em gái để vui chơi vì hai đứa lớn là trai, con bé chỉ thui thủi chơi một mình. Tuy nhiên có thêm em bé trai thì nó cũng vui vì có đứa em để vui chơi. Chị em cách nhau gần hơn 11 tuổi. Chúng tôi cũng vui và đùa với nhau: Mình có đứa con sinh ở Mỹ chánh gốc…
Tôi làm việc cho ca từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng. Mỗi tuần 3 ngày và tuần khác 4 ngày. Ban ngày tôi ở nhà lo trông coi thằng con mới sinh. Lúc nầy vợ tôi nghĩ giử bé ở nhà chú Chương vì chú đóng cửa hảng khô bò. Vợ tôi đi làm ở một hảng thêu công nghiệp( Embroidery)
Qua hơn 6 tháng làm việc ở Western Digital mà tôi chưa được vào làm chánh thức. Vợ tôi có quen một chị trước có thời gian học nghề làm móng tay đang làm việc ở một hảng cũng chuyên làm disk như bên hảng tôi đang làm.Nhờ chị ấy giới thiệu, tôi đưôc hảng HMT Disk Drive Technology nhận ngay vì tôi có khinh nghiệm. Sang hảng mới, tôi làm ở khung Final Test, đây là phòng Clean Room. Mọi người khi vào phòng nầy phải đi qua một phòng nhỏ để thay đồ trùm kín thân người và đeo kiến bảo hộ, cùng chiếc khẩu trang.Trong phòng nầy có máy thổi và hút hết bụi bậm chừng đôi ba phút, sau đó mở cánh cửa để đi vào phòng trong. Bên trong đôi khi còn có các chuyên viên dùng máy để đo độ bụi bậm mà vì lý do nào đó còn lẩnvào trong phòng.
Trong phòng Final Test, tôi điều khiển 3 chiếc máy để test sau cùng chiếc dỉ nhôm để đưa vào xử dụng cho hard drive của máy computer hoặc các CD ghi nhạc và hình ảnh. Mọi việc ở đây hoàn toàn tự động, con Robot đưa đẩy trong khung kiếng với 6 cổ máy nhỏ đặt thành vòng tròn. Cũng như ở hảng cũ tôi điều khiển 3 máy thành hàng với 3 máy kế tiếp và 6 máy đối diện. Kể cả tôi tất cả 4 người làm việc với 12 chiếc máy. Công việc ở đây, chỉ mở nấp đậy của chiếc hộp đựng 25 chiếc dỉa nhôm đã qua các khâu texture, ngâm rửa…Con Robot gấp, đưa, đẩy bên trong và chọn lựa chiếc dỉa nào đủ tiêu chuẩn và dỉa nào bị trầy hoặc chưa đủ tiêu chuẩn vào các hộp khác theo thứ tự. Chiếc máy Computer bên ngoài khung máy cho tôi biết số lượng tốt Ssuperviser chỉ ngồi ở máy chủ để theo dõi năng xuất mỗi ngày của từng công nhân với số liệu trên khung máy. Hảng nầy mới thành lập được vài năm do một người Trung Đông làm chủ.Tất cả máy móc hiện đại và vận hành bằng dây chuyền tự động.Tuy nhiên con người vẫn là cần thiết để đều hành qua các khâu.
Vào làm nơi đây tôi gặp những người Việt đồng hương ở vị trí Maintenance lương cao công việc nhẹ nhàng. Công việc của họ là sửa chửa các máy móc trong cơ xưởng nầy. Tôi thấy mình cần trở lại trường College để học nghành Disk Drive Technology hầu có thể được đưa vào công việc Maitenance của hảng. Tôi mong là nếu có chứng chỉ nầy tôi sẽ được nâng cấp và lương hướng sẽ cao hơn hiện tại. Khi hoàn tất học trình, lấy được chứng chỉ thì lúc đó công ty khai thua lổ liên tiếp vì ngành làm Disk Drive Technology bị càng hảng khác vừa khám phá ra bộ nhớ bằng những con chip nhỏ. Tôi chuẩn bị để được phỏng vấn để năng cấp lên làm Maintenance Tech thì bị ngưng lại. Các bạn đồng nghiệp ai nấy lo chuẩn bị rời hảng để đi tìm công việc khác. Lại thêm một may mắn nữa cho tôi là người bạn làm ở Western Digital đã chuyển sang làm ở hảng Finisar Corporation chuyên sản xuất các Module nhận và gởi tín hiệu qua hệ thống fiber Optical một công nghệ mới phát triển vài ba năm gần đây. Mức lương khởi đầu là $14 với đầy đũ quyền lợi sau 3 tháng thử việc ở khâu Final Test. Công việc ở đây nhàn nhả, lương lại khá tốt.